Some IoT terminologies

iot-fleet-1024x425-1

Một số thuật ngữ về Internet of Things – xu hướng mới đang emerging và được xem là theme chủ đạo của cách mạng công nghiệp 4. 0  .

(ứng dụng: Logistic/Supply-Chain, Delivery/Transportation, Personal Assistance, Home Automation, Manufacturing, Agriculture, Environmental Monitoring, Energy Management, …)

 

IoT

Internet of Things – tập hợp những thiết bị cùng kết nối vào mạng máy tính, ko chỉ những smart phones, tablets, RasperberryPi/Arduino … bây giờ là smart devices, hoặc chỉ cần là devices cũng sẽ kết nối vào mạng: smart wearable (watch, glasses), smart devices in “automobile”: GPS, Sensors, Metrics… , smart things in “smart home”: wifi, security camera, TV-cable box, refrigerator, etc… thông qua nhiều kênh kết nối: cáp, wireless (Wifi/4G/Bluetooth/RFID), … 

(không chỉ “smart” mà là các devices, thiết bị điện tử, là có thể kết nối và hoạt động , thậm chí mở rộng hơn cho nhiều thiết bị vật lý. Những máy thông minh trong y tế, quân sự, vật lý lượng tử, … dĩ nhiên cũng được tính – nhưng ít nhắc tới)

MQTT

Message Queuing Telemetry Transport – giao thức truyền xa hàng đợi: dùng cho các thiết bị (devices) nhỏ, bị giới hạn về bộ nhớ, kích thước, dung lượng, etc… 

Về mặt giải thuật thì chỉ cần gởi tới broker – message queue, thông tin sẽ đc broker đưa tới các nơi nhận (consumer) tương ứng, theo pattern PubSub.

AMQP

Advanced Message Queue Protocol – giao thức hàng đợi cao cấp: chuyên dùng cho các giải thuật thông điệp hàng đợi (message queue). 

CoAP

Constrained Application Protocol – giao thức ứng dụng giới hạn: dành cho những thiết bị nhỏ & cực nhỏ, thường là nhúng (embedded) – giới hạn nhỏ hơn cả MQTT.

RTOS

Real-Time Operating System – hệ điều hành thời gian thực: hữu ích với các dữ liệu dạng thời gian thực (thường liên tục, ko có tính transactional). VD: dữ liệu về nhiệt độ, độ ẩm, … đo bởi sensors. 

 

 

 

./.

 

 

 

 

 

Bonus: một số nền tảng phần mềm tham khảo cho IoT

https://thingsboard.io/

https://www.kaaproject.org/

http://www.sitewhere.org/

http://www.lelylan.com/

https://www.devicehive.com/

https://www.mainflux.com/

https://thinger.io/

 

 

 

./.

 

 

Advertisements
Posted in Coding, Marketing, Reading | Leave a comment

Cupid & hidden agenda

photo-1-1531928800887196584616

 

The “cold war” is old-school. Now the new kid on the block is “trade war” . Things might start with a simple statement: 

  – “China has some  ‘hidden agenda’ (động cơ đê hèn)” 

When the US hears this, he can still be calm. But when the 3rd-party countries hears this, they can easily think of these “hidden agenda”s is against the US. And the gossip will be a while.

When the rumors are around, if there is some “incident” big enough, it will mark the start of the break the relationship, depending on the US or the PRC who has more doubt.

https://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/phan-tich/tinh-ban-trump-tap-nhat-phai-giua-chien-tranh-thuong-mai-3816161.html

Mỹ, với vai trò “cảnh sát quốc tế” , sẽ bắt đầu kìm chế Trung Quốc. Cùng với những vấn đề bất ổn bên trong của mỗi bên, và tinh thần “hiệp sĩ” của anh Đỗ Nam Trung, thậm chí Mỹ sẽ “trấn áp” Trung Quốc, ngăn chặn “đà vươn lên bá quyền” của Trung Quốc.

Hành vi phát ngôn của Trung Quốc chỉ cần không khéo léo cũng sẽ đẩy cao căng thẳng, càng không nói đến “trả đũa” . (ít nhất thì trong mắt dư luận lúc này đang nhìn “pride” của 2 bên) 

Đây là nguồn gốc chiến tranh thương mại Mỹ – Trung.

https://thanhnien.vn/the-gioi/xung-dot-thuong-mai-my-trung-leo-thang-1004421.html

Kịch vui cho các nước trung lập (Thụy Sĩ, Na Uy, Úc, …), và cơ hội cho các nước khác gần gần Mỹ – Trung :D . 

https://video.thanhnien.vn/the-gioi/nhin-lai-lich-su-chien-tranh-thuong-mai-ai-thang-ai-thua-107780.html

 

Việt Nam, không có nhiều ảnh hưởng lắm, nhưng bản năng chiến đấu sinh tồn bao nhiêu năm, mà nền thể thao chưa đủ “thỏa mãn” , cũng rất enjoy watching this show.

Trong lúc gameshow TV càng ngày càng giảm chất lượng, các cuộc thi người mẫu, ca hát đều gọi thí sinh bằng “chiến binh” hoặc “ngôi sao” , … thậm chí có “chương trình thực tế” lại dàn dựng, thì những phản ứng thực tế này có nhiều kịch tích và hấp dẫn hơn trong mắt khán giả.

https://viettimes.vn/chien-tranh-thuong-mai-my-trung-ai-thua-thiet-ai-huong-loi-297739.html

 

Nga, đã từng to lớn, bây giờ đã xuống dốc ? Chàng ở đâu trong cuộc vui này. Thế giới vẫn cần có người giữ lửa.

Để phát triển kinh tế, thể thao. Sính cường bằng kinh tế. Thỏa mãn bản năng chiến đấu, khẳng định sức khỏe và cảm giác ưu việt (e.g. chiến thắng) bằng thể thao (Olympic et al).

Giáo dục và y tế lại là nền tảng cơ bản cho 2 phần quan trọng ở trên.

 

https://anninhthudo.vn/quan-su/anh-nga-toan-tinh-gi-khi-ban-vu-khi-cho-ca-hai-ben-xung-dot-tai-trung-dong/778754.antd

 

./.

 

 

 

 

 

 

 

P.S: những bài viết về chính trị sẽ mang tag “Cupid” thay vì “Politics” vì :

+ lý do “uyển chuyển” , đặc trưng của politics, luôn không thẳng mà cần “hoán dụ”, “nước đôi”, lòng vòng nhiều ẩn ý (để người nghe hiểu theo ngữ cảnh) … các biện pháp tiếng Việt như “ẩn dụ“, etc… . (other languages has equivalence, just some different calls)

+ Cupid là vị thần khơi mào tình yêu, chỉ cần một mũi tên có thể khởi tạo hạnh phúc đến các cặp đôi. Một cái gì đó tích cực, phù hợp với những cách tiếp cận lạc quan, ngôn ngữ “có tính tích cực” và “có tính xây dựng” . Harsh words might bring negative feelings, thus not recommended in many organization.

+ Về mặt tố chức, dù có công khai minh bạch (transparency) nhiều hay ít, thì một nhân tố quan trọng vẫn là củng cố sự tích cực (Positive reinforcement). Những hành vi được công nhận, được đánh giá cao (thưởng / động viên) , sẽ khẳng định điều gì thực sự được coi trọng trong tổ chức.

Điều này khuyến khích hành vi trong tổ chức theo hướng đó –> Quan trọng và hình thành “văn hóa tổ chức”.

)

 

./.

 

Posted in CupidPolitics, Skill, Wisdom | Leave a comment

Quality Or Commission?

 

Sao vậy nhỉ, dự án IT development cho công ty Việt Nam, từ mall cho tới tập đoàn các bác phụ trách chọn vendor đều muốn money under table!!!

Cảm giác thật bực tức và…bất lực!

Thôi dẹp. Mang chuông đi đánh xứ người vậy!

PS: khi post status này thì tôi đã mong muốn các công ty như vậy đừng liên hệ [Company Name] (Undisclosed – blog author censored) làm gì cho mất thời gian hai bên!

Why Vendor Managers of all kind of Vietnam Firms always ask us for money under table when choosing IT development (and others) partner? Seems like we aren’t suitable for such a bad working culture.

Let’s completely focus on working with oversea clients, from now on!

Bye Vietnam! 

 

#corruptions

#vendors #suppliers

 

 

.

/

.

 

(Source: LinkedIn T. P. )

 

Disclaimer: This post is not related to my current workplace. I just wanted to express support to my ex-coworker for his integrity and work ethic. Opinions are my own and not necessarily the views of my employer.

 

 

./.

 

Posted in Feeling, Quote, Wisdom | Leave a comment

Kubernetes Minikube Windows

infra

 

Some notes when troubleshooting Minikube issue (Docker issue with HyperV & VirtualBox).

 

+ Should place kubectl path before Docker path in %PATH% , because new Docker versions also bundle a kubectl executable.

+ If already has gcloud shell, install kubectl from there

gcloud components install kubectl

(GcloudSDK already in %PATH%, no need using other ways, easier to check version)

+ On Win 10: prefer HyperV over VirtualBox: they might conflict about memory issue, minikube can use either with appropriate driver (e.g. --vm-driver hyperv ) , but Docker will be more picky. This might lead to some silly circular issues, especially when mixed with some other issues.

+ HyperV switch should be “External” – can based on Wireless adapter or Ethernet adapter depending on your current connection – but make sure to disable IPv6 on this switch adapter, for cluster local minikube.
(Using “Internal” switch is possible, but would require some more configuration).

+ Executable of minikube (minikube.exe) should be placed on drive of “%UserProfile%” , namely “C:” drive. Not easily fixed to “D:” or “E:” without some quirky hacks. This sound silly (Windoze tradition!), but there is a number of GitHub issues about that, like: https://github.com/minishift/minishift/issues/236

+ Can use HyperV management tool (virtmgmt.msc) to stop the minikube cluster with HyperV driver , even when the OS tool shutdown ( ​`minikube stop` ) doesn’t work.
Yet for other purposes don’t use HyperV console, use minikube or docker-machine https://forums.docker.com/t/using-docker-for-windows-docker-machine-create/8032

+ On minikube HyperV, it’s recommended to disable dynamic memory management, and set at least 4096MB (or runtime param `–memory 4096` ), to avoid issues such as: https://github.com/kubernetes/minikube/issues/2326
https://github.com/kubernetes/minikube/issues/1967
https://github.com/kubernetes/minikube/issues/3069

+ When minikube issue occurs and you want to re-install cleanly, make sure to remove %UserProfile%/.kube and .minikube folders, which contains some cache and config might reproduce your issue. For example, .kube/config might contain old IP address, and SSH client might fail until fix IP (or make it static in LAN NAT)
https://github.com/kubernetes/minikube/issues/2866

+ If minikube version latest (v0.28.2) does not work, you might remove it and use previous version (v0.27.0 or v0.25.2) . Besides, it’s recommended to used elevated (Administrator) console, even PowerShell, except for GitBash.
https://github.com/kubernetes/minikube/issues/2818

 

 

.

 

Anyway, too much hassle for a should-be-simple installation. This might be an obstacle/impediment for people who don’t have high patience.

If you don’t want to endure it, I would recommend using Linux Ubuntu (16.04) or MacOS.

Win 10 is really slow for development, especially when Docker involves (platform dependent internally).

 

 

./.

 

 

Posted in Feeling, Linux, Skill | 1 Comment

Hero Mentality Necessary?

 

(same intro as “Đàn ông 30” : https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/09/dan-ong-30/ )

 

 

 

(tác giả: T. N. )

 

Train To Brisbane

 

 

Chiều thứ 6, đón tàu muộn. Tàu đi được một đoạn thì mới để ý có một chú choai choai cỡ cuối teen, ăn mặc chất chơi. Có điều chú mở nhạc um sùm, chắc chú nghĩ chỉ mình chú có sờ mác phôn. Mình cũng định góp ý nhẹ nhàng, nhưng nghĩ lại kiểu này mình chẳng chấp. Thực ra thì sợ thí mẹ, góp ý chẳng được mà còn bị nó bụp lại thì có mà ăn hành.

 

Bổng nhiên có anh hùng xuất hiện. Anh ăn mặc lịch sự ra dáng dân văn phòng, nhưng vai u thịt bắp với mấy hình xăm chứng tỏ anh cũng ko phải dạng vừa. Chắc cũng dân anh chị nhưng đã rửa tay gác kiếm.

 

Có lẽ anh thấy chuyện bất bình nên nổi máu anh hùng, quát cậu teen kia rồi lên lớp về bài học lịch sự ở nơi công cộng. Đôi bên lời qua tiếng lại. Cậu teen có lẽ thấy quê độ với bàn dân thiên hạ nên nhấc máy gọi trợ giúp:

 

500 anh em đâu, đến ngay ga ABC trợ giúp gấp. Có thằng cờ hó kia dám lên mặt dạy đời tao nè

 

 
Lúc này mọi người có lẽ cũng giống mình, bắt đầu cảm thấy có chút lo lắng cho chàng thanh niên kia. Vai u thịt bắp nhưng làm sao địch được với 500 thằng cuối teen. Cùng với đó, mình cũng cảm thấy may mắn vì lúc nãy đã kiềm chế, hay nói đúng hơn là sợ chết nhát nên mới tránh được cảnh này.

 

Tuy nhiên, mọi người ko thể ngờ rằng chàng thanh niên nọ đứng phắt dậy, nhảy 1 phát qua 2 hàng ghế, túm lấy cổ áo cậu teen định vả vài bạt tai. Có lẽ chàng định áp đảo đối phương trước khi 500 anh em của nó kịp chi viện. Trong lúc giằng co, điện thoại của cậu teen rớt xuống.

 

Mọi người trên toa hoảng loạn thật sự, sợ có đánh nhau thế nào cũng tai bay vạ gió. Mình thì sắp són cả ra quần. Một số người can đảm đứng lên can, tách 2 người ra.

 

Cậu teen cầm điện thoại lên, rồi tiếp tục đánh võ mồm, có lẽ vì cảm thấy không thể đọ lại đối phương.

 

Thằng cờ hó kia, mày làm bể điện thoại của bố mày rồi, đợi tới ga ABC mày chết với 500 anh em của tao.

 

Chàng thanh niên có lẽ cũng tính đường rút lui an toàn, với lại chẳng việc gì phải đưa đầu vào hang cọp, nên khiêu khích lại.

 

“Tao chẳng việc gì phải xuống ở ABC với mày. Tao ở DEF, mày có ngon thì kéo 500 anh em mày xuống đó tao tiếp chiến”.

 

Lúc này cậu teen lúi cúi mở balo, mình nghĩ ‘bỏ mẹ, nó mà lấy đồ chơi thì nguy, tai bay vạ gió biết đâu mà lường‘. Nhưng may quá, có lẽ cậu chỉ lấy điện thoại dự phòng. Cậu lại tiếp tục gọi điện

 

Anh em hả, dàn trận xuống DEF đi. Thằng cờ hó này xuống ở đó“.

 

Lúc này mọi người đã tách được 2 người, một số còn khuyên được chàng thanh niên rời sang toa khác. Đến ga ABC, cậu teen vừa mở cửa tàu, có lẽ để tìm chi viện, bổng nhiên lù lù xuất hiện 2 chàng cảnh sát cao to. Cửa tàu vừa mở 2 chàng cảnh sát liền túm cổ cậu teen ra ngoài chất vấn.

 

Tàu lại tiếp tục hành trình. Về đến ga DEF, mình thấy có bóng dáng của 3 chàng cảnh sát khác. Nhưng có lẽ họ không thấy động tĩnh gì nên chàng thanh niên vẫn được ra về.

 

.

 

Điều mình cảm thấy ngạc nhiên là làm thế nào mà cảnh sát có thể phản ứng nhanh như vậy. Có lẽ có ai đó đã gọi điện báo, nhưng thời gian phản ứng chỉ 5-10 phút thì cũng là ấn tượng.

 

.

 

 

Lưu ý: ngoài những chi tiết hư cấu, câu chuyện không nhất thiết phải đúng sự thật.
2 nhân vật chính trong câu chuyện đều là Úc rặc, không biết chút tiếng Việt nào.

 

 

.

/

.

 

 

 

 

 

(Source: FB của N.C.T )

 

./.

 

Posted in Feeling, Quote, Skill | Leave a comment

Wing Chun Vovinam

 

 

 

(tác giả: L. C. )

 

Người Vĩnh Xuân đương thời

 

– A lô ! Bác đang ở đâu đấy ?
– Anh mới xuống sân bay, vừa về tới Hà nội.
– Bác chuẩn bị đi, 30 phút nữa em tới chỗ bác.

 

Đúng 30 phút sau, tôi mở cửa bước xuống đường và gặp một thanh niên dong dỏng cao vừa phi xe máy tới. Tôi đã gặp Bạch Hạc như thế. Chúng tôi quen nhau khá lâu trước đó, và thường uống cờ, đánh rượu, bàn luận võ công trên … YIM.
Là một người yêu thích võ thuật, rời khỏi gia đình để dấn thân vào giang hồ gió bụi từ năm 17 tuổi, tôi có một niềm đam mê mãnh liệt là la cà nơi các trà đình tửu quán, hang cùng ngõ hẻm, rừng sâu núi cao, các võ đường và … Câu lạc bộ để quan sát, trao đổi, trò chuyện về võ công. Được nghe và thấy môn Vĩnh Xuân từ năm 14 tuổi, nhưng hồi đó tôi đang luyện Judo và Karate mỗi ngày 4 tiếng, do đó hoàn toàn không có thời gian tập luyện môn Vĩnh Xuân một cách chuyên cần. Một phần cũng vì tính tình hiếu thắng, hung hăng của tuổi thiếu niên, đã luyện tập những môn võ cương mãnh một thời gian, nên tôi không nhận thức được cái hay cái đẹp trong sự mềm mại hoa mỹ của Vĩnh Xuân. Lớn lên, khi lang thang phiêu bạt, tôi cũng ít có dịp tiếp xúc với các nhân vật Vĩnh Xuân.

 

Lần tiếp xúc với Vĩnh Xuân cuối cùng trước khi tôi rời Việt nam diễn ra gần 10 năm về trước, tại cổng Omni Hotel trên đường Nam Kỳ Khởi nghĩa, Sài gòn. Đối diện Omni Hotel là trường đào tạo Tiếp viên hàng không, nơi các em tiếp viên được tập trung đào tạo tại đó. Một lần tôi có hẹn đi chơi xa, đến sớm, cổng trường chưa mở, tôi leo cổng vào. Một anh chàng bảo vệ Omni Hotel chạy ra, tay xách một cặp côn nhị khúc, gọi tôi xuống, không cho leo rào. Tôi bảo việc tôi đi leo rào tìm gái là một phạm trù triết học không có liên quan gì với côn nhị khúc, và hỏi anh ta có biết đánh côn không. Hóa ra anh ta là một đệ tử của môn Vĩnh Xuân trong số người Hoa ở Chợ Lớn, nhưng nói ngắn gọn là côn pháp anh ta chưa ăn thua. Lần đó tôi truyền cho anh ta thêm dăm đường trong bài Bạch nữ lưỡng tiết côn của Thiếu lâm, và lại tiếp tục sự nghiệp leo cổng.

 

Tại Mỹ, tôi tình cờ chơi với một sinh viên Việt nam, đệ tử môn Vĩnh Xuân đang làm Ph.D. tại một trường Đại học khá danh tiếng của Mỹ. Với kỹ thuật Judo và Karate rèn luyện gần hai chục năm trời, tôi áp đảo cậu bạn này một cách không khó khăn mấy, nhưng cũng nhận ra nhiều cái hay, cái đẹp và những hiệu quả mạnh mẽ mà tôi biết rằng chắc một người tập Vĩnh Xuân cao thủ hơn bạn tôi sẽ phải có. Vì ít có dịp về nước, trong nhiều lần nghỉ phép, tôi thường la cà tại các võ đường tại các khu vực San Francisco, Los Angeles … là nơi Lý Tiểu Long đã dựng nên các võ đường truyền bá võ thuật lúc sinh thời. Cũng có lần tôi mò đến Hiệp hội Vĩnh Xuân Sacramento, là nơi được tạp chí Inside Kungfu đánh giá khá cao. Nhưng không nơi nào mang lại cho tôi sự hứng thú đặc biệt.

 

 

Vì thế, về nước lần này, được Bạch Hạc giới thiệu trước về phong trào Vĩnh Xuân Hà nội, tôi rất háo hức. Vừa gặp, anh em đã lôi nhau ra quán cà phê ngồi chuyện trò rất là tâm đắc. Bạch Hạc hứa sẽ giới thiệu tôi với những nhân vật đương thời.

 

Một buổi sáng, Hạc nói : “Bác đi với em lại nhà H., bạn em, một trong những người cực kỳ am hiểu Vĩnh Xuân trong thế hệ trẻ hiện nay“. Chúng tôi đi xe máy vòng vèo về phía Chợ Mơ. Khi tới nơi, chúng tôi gặp H mới đi đá cầu về, chuẩn bị ăn sáng. Chúng tôi cũng ngồi ăn luôn, sau đó kéo nhau lên nhà đàm đạo. Qua phần giới thiệu, chúng tôi trò chuyện một hồi. H là một thanh niên vạm vỡ, trẻ hơn tôi một vài tuổi, nhưng chắc chắn không cao và nặng bằng tôi. Được một lúc, H đứng lên, chìa tay ra bảo : ” Bác cứ tấn công em thoải mái“.

 

Được lời như cởi tấm lòng, tôi tóm tay H tung ngay ra một đòn Ippon Seoi Nage của môn Judo. Đột nhiên tôi thấy lưng mình bị chặn lại khi chưa kịp nhập nội tới một nửa. Tất nhiên đây chỉ là ấn chứng võ công chứ không phải sát phạt, hơn nữa, do bỏ lâu không luyện tập, đòn thế của tôi không còn sắc nét, nhưng tôi cảm giác chắc chắn được rằng nếu tôi tấn công nhanh hơn, mạnh hơn, thì đòn đánh rồi cũng sẽ bị chặn như thế. Lập tức, tôi gạt cánh tay H ra, dùng cánh tay phải ôm sát vào hông, kéo H vào sát người mình để tay H không chặn được đà tiến nữa, tung tiếp đòn Uki Goshi. Một bước mã ngang của H đã làm tôi mất thăng bằng và tiếp theo là một cái đẩy làm thân hình nặng 80 kg của tôi đập huỵch vào tường.

 

Khi lấy lại thăng bằng, tôi bảo H. : “Lần này anh tấn công từ xa“, rồi vung tay phải theo một hình vòng cung nhằm vào phía hàm bên trái của H, tay trái tôi đưa ra chặn tay phải của H, đồng thời xoay người đá thốc gót chân lên hạ bộ H theo cách đánh atémi của thế Uchi Mata.

 

Uchi Mata trong Judo thể thao là một tay nắm cổ áo, một tay nắm tay áo đối phương, xoay người đá chân vào giữa hai chân đối phương và ném hắn bay qua hông. Nhưng đánh theo lối atémi, một tay chặt vào hàm rồi khóa cổ, một tay khóa tay kia bẻ xuống và đá thốc gót chân thẳng vào hạ bộ, hạ gục đối phương trước khi quật ngã, là một đòn cực kỳ tàn khốc.

 

Nhưng cánh tay phải của tôi đã bị thế tay xà của Vĩnh Xuân chặn lại, cánh tay của H bị tôi đè quay theo một hình vòng cung, dùng Niêm thủ chặn tay tôi lại, chân H bước theo bộ mã vòng của môn Vĩnh Xuân, thế là toàn bộ lực tôi vừa tung ra rơi vào khoảng không, biến mất.

 

Lập tức tôi chuyển sang dùng Karate, tung ra một loạt bốn quả đấm thẳng, vòng, móc và bổ. Sinh thời dọc ngang trên giang hồ, một giây tôi có thể tung ra ít nhất là 6 cú đấm, và ít có người tránh khỏi. Nhưng cả 4 quả đấm của tôi lần này đều bị khuôn tay ngũ hình của Vĩnh Xuân bắt dính trước khi tôi kịp phát lực ra đến nửa tầm, vả cả hai cánh tay tôi có cảm giác như bị một vật gì rất mềm, rất nhu đẩy ngược về phía cơ thể, không sao vươn ra được nửa chiều dài. Tôi rút hai tay lại, định xô H ra để đánh tiếp, nhưng hai tay H đã dính sát hai tay tôi, và chạm ngay vào những điểm yếu trên người tôi ngay khi tay tôi vừa co lại. Như vậy là thua nữa. Tôi co hai tay lại, dùng sức hất H bật ra và tung theo một cú đá Mae Kekomi Geri của Karate, nhưng cú đá vừa tung lên nửa chừng thì đã bị bộ chân Vĩnh Xuân chặn lại.

 

Kể thêm nữa thì dài, nói ngắn lại, trong hơn nửa tiếng đồng hồ, tôi đã thử gần hết các kỹ thuật Judo và tung ra đủ các cú đòn Karate ưa thích nhất mà không chạm được vào người H. Nhưng điều kỳ lạ nhất mà tôi cảm nhận được là mình có lực mà không dùng được, đòn nào cũng tung ra nửa vời là đã bị chặn nhẹ nhàng như bị chặn bởi một bức tường bông. Đấy là chưa tính đến chuyện đối phương đánh trả, vì riêng chuyện mình không đánh được là đã phiền phức lắm rồi. Bắt tay H ra về, tôi thấy mình đã thu thập thêm được một kinh nghiệm và những cảm giác rất kỳ lạ.

 

 

Một buổi tối đang ngồi uống cà phê, lại Bạch Hạc:
– A lô, bác có làm gì không ?
– Không, có việc gì thế ?
– Em dẫn bác đi đằng này một tí.

 

Lúc sau, Bạch Hạc dẫn xác đến, ướt lướt thướt vì chạy bộ dưới trời mưa. Hai anh em kéo nhau đi bộ vòng vèo qua một vài con phố, bước vào một căn nhà nằm trong một ngõ ngỏ, có một con mộc nhân to tướng dựng giữa sân. Chủ nhà, anh D là một người tầm tuổi trung niên, nhẹ nhàng, vui vẻ. Chúng tôi đàm đạo với nhau rất lâu về võ thuật, cương và nhu, các nguyên lý của Vĩnh Xuân. Đây là một cuộc trò chuyện rất thú vị và đem lại nhiều điều bổ ích, mặc dù tôi không hề có cơ hội động thủ động cước. Những gì rút ra từ cuộc nói chuyện này, nếu viết ra đây thì sẽ quá dài.

 

 

Lại một hôm khác, Bạch Hạc bảo “Bác đi với em đến nhà ông S, bác sẽ được nhìn Vĩnh Xuân từ một khía cạnh khác“. Phóng xe lên khu vực Bờ hồ, sau khi gửi xe, chúng tôi len lỏi trong một cái chợ mà tôi cũng không biết là chợ gì, leo lên gác ba của một căn nhà cổ trong khu vực 36 phố phường.

 

Ông S đang có lớp, nhưng vẫn vui vẻ tiếp chúng tôi. Nghe nói tôi là người ham mê võ thuật và muốn tìm hiểu môn Vĩnh Xuân, ông không khách sáo gì, vui vẻ đứng lên “Nào, ta vào tay một tí“. Tôi cũng không khách sáo, lại bổn cũ soạn lại, tung ra đòn Ippon Seoi Nage. Lần này, tôi cũng bị chặn, nhưng không phải bởi một tấm mền bông, mà như một bức tường. Lập tức tôi chuyển qua đòn chân Ouchi Gari, cũng bị chặn, tôi quay sang quét tiếp một thế Kouchi Gari, lại cũng bị chặn. Ông S. là một người đã cao tuổi, gầy gò, quắc thước, còn tôi mới ngoài 30, khá to lớn, nặng trên 80 kg, và tính sức khỏe đơn thuần thì chắc cũng không đến nỗi tệ. Ấy vậy mà tôi bị ông S dùng lực chọi lực, chặn tất cả các đòn tung ra một cách không thương tiếc.
Tôi hỏi:
– Thưa ông, cháu tưởng Vĩnh Xuân chỉ có nhu ?
– Không, có cả cương chứ. Bộ tay Hổ chẳng hạn.
Tôi khởi ngay bộ quyền pháp Karate, một tay đánh, một tay khóa, nhưng gặp kình lực cuồn cuộn từ bộ tay Hổ của ông S chặn lại, và thoáng một cái, bộ tay của ông đã chạm vào những điểm yếu trên cơ thể tôi. Tôi hỏi ông:
– Làm thế nào mà ông có thể dùng lực chọi lực như thế, vì chắc chắn cháu khỏe hơn ông ?
– Dùng lực vào chỗ đối phương không có lực.
– Làm thế nào ông biết chỗ nào đối phương không có lực ?
– Hãy tập thư giãn và thả lỏng.
Chúng tôi trò chuyện thêm một lúc nữa. Ông S giải thích thêm một số điều về các nguyên lý của Vĩnh Xuân. Dần dần rồi nói sang chuyện nội công và khí công. Khí công của Vĩnh Xuân có điểm đặc sắc hơn các môn phái khác là không cần phải nén khí mà vẫn chịu đòn được. Ông S đứng lên bảo “Cậu cứ thoải mái đánh vào bất kỳ chỗ nào trên người tôi.

 

Trong khi ông S vẫn chuyện trò bình thường, tôi dùng độ bảy thành công lực tung một đòn Mae Tsuki giữa ngực ông. Thấy ông vẫn tươi cười như không, tôi tung ra một đòn đấm thẳng vào ngực và một cú đấm vòng vào mạng sườn. Ông vẫn đứng thản nhiên nói chuyện. Tôi không dùng hết lực, nhưng quá đủ để biết là nếu dùng hết lực thì cũng không ăn thua gì. Cảm giác như hai bàn tay chạm vào một cái bị đầy bông. Vì ông đang bận lớp, chúng tôi đành từ biệt ra về. Tôi lại được chứng kiến một khía cạnh mới của môn Vĩnh Xuân.
Vẫn biết vẫn còn nhiều cao nhân Vĩnh Xuân ngay tại Hà nội, nhưng thời gian ở Hà nội của tôi đã hết, tôi lại phải ra đi, mang theo trong mình bao nhiêu cảm xúc mới mẻ và những điều bổ ích. Tôi vẫn luôn mong một ngày trở lại, sống, làm việc và luyện tập ở Hà nội.

 

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

(Source: Tathy 2005 – HaNoiAn)

 

 

 

 

./.

 

 

Posted in Marketing, Quote, Skill | Leave a comment

Complaisant Or Complacent?

 

Nhân ngày 3/8 , post bài thơ chép lại từ bác Ng (không rõ tác giả).

 

 

 

 

 

 

 

NGƯỜI CHỒNG KHÔNG CÓ THỰC

 

 

Là đàn ông tức là mê rửa chén
Mơ lau nhà và háo hức lau xe
Làm đàn ông là tựa cửa đợi vợ về
Nhanh nhảu chạy ra đỡ làn, đỡ nón

Dịu dàng ngồi xuống bằng cánh tay năm ngón
Hỏi nàng xem có uống nước cam không?
Rồi bưng lên trên khay nhỏ màu hồng
Nước giải khát, khăn lau tay, xí muội

Rồi trong khi nàng chân co chân duỗi
Vừa nhấp môi, vừa đọc báo thời trang
Ta tung tăng vào bếp mở làn
Lấy các thứ bày ra bàn chuẩn bị

Nước tương này xếp vào ngăn gia vị
Hành tím này xếp vào giỏ đồ khô
Đậu hủ đây thì thả vào tô
Còn rau sống bỏ vào thau rửa sạch

Cá chép tươi còn đang phành phạch
Đánh vẩy rồi ta lấy thớt ra
Tay cắt vây, mồm lại hát ca
Làm việc nhà, đó là hạnh phúc

Bắc nồi lên tiện tay ta múc
Nước từ trong máy lọc lưng lưng
Bỏ cà chua, bỏ hành lá tưng bừng
Ta sẽ nấu một nồi canh lịch sử

Trong khi đó vợ ta đang mặc thử
Chiếc áo mới mua về, coi có đẹp chưa
Ta vừa khen, vừa nạo cùi dừa
Để rắc sẵn lên chén chè trôi nước

Ăn cơm xong cho nàng dùng mát ruột
Và kèm thêm lát dưa hấu đẹp da
Nồi canh sôi trong tiếng reo òa
Ta thả cá, rồi làm luôn món mặn

Mử tủ lạnh ra, nhớ lời vợ dặn
Rằng hôm nay nàng muốn ăn cua
Rang với me, thêm dăm quả trứng rùa
Ta nhanh nhảu cho vào trong nồi hấp

Nhớ khi rang phải vặn cho lửa thấp
Cua mới ngon và mới vàng đều
Đang say sưa thì nghe tiếng nàng kêu
Nước tắm của em, anh yêu ơi, đâu nhỉ?

Vớ chai dầu thơm trên tràng kỷ
Ta vội vàng chuẩn bị khăn bông
Dầu gội đầu, kèm theo cái lược hồng
Mời nàng vào, không quên mở nhạc

Nàng bước vô, không hề kinh ngạc
Vì chuyện này đã quá thân quen
Ta nhanh tay mở khóa vòi sen
Rồi sung sướng chay ngay ra bếp

Và vui mừng nhanh chóng xếp mâm
Còn không quên mở lọ khế dầm
Cùng pha sẵn ly trà sâm thơm phức
Nàng bước ra, khăn bông quấn ngực

Như thiên thần sáng rực vẻ thanh cao
Kéo ghế nhanh, nàng yểu điệu ngồi vào
Khen ta là chồng ngoan, chồng tốt
Ta ngây ngất không thốt được lời nào

Ta gắp cho nàng thêm món đồ xào
Ngắm nàng ăn, lòng dạt dào cảm mến
Chính giữa bàn hai ngọn nến lung linh
Tỏa hào quang xuống góc nhà xinh

Hai tâm hồn trắng tinh hòa nhịp
Ta nhai vội để còn nhanh kịp
Vào trải giường và mở tivi
Chờ nàng ăn xong, ta gọi thầm thì

Mời nàng vô đúng kỳ phim nhiều tập
Nàng thong thả chiêu ly trà chống mập
Trước khi xem trai Hàn Quốc ung thư
Dưới chân nàng con mèo nhỏ gừ gừ

Còn xa xa ta hăng say rửa chén
Vừa rửa kỹ ta vừa nhìn nén
Thấy nàng đang khép mắt mơ màng
Với lấy chăn hoa ta đắp nhẹ nhàng

Bàn tay ta dịu dàng khe khẽ
Rắc vào chăn một chút dầu thơm
Đặt cạnh nàng gấu bông nhỏ bờm xờm
Vặn bé ngọn đèn rồi ta lui bước

Ta kiểm soát cửa sau, cửa trước
Dắt xe vô và cho chú mèo ăn
Đậy kỹ thức ăn để tránh thằn lằn
Kiểm soát lọ đường, đề phòng bọn kiến

Rồi vươn vai ta hùng dũng tiến
Vô phòng nàng, kéo nhẹ tấm rèm ra
Cho ánh trăng xanh biếc ngọc ngà
Phủ lên bóng nàng đang ngon giấc

Ta dịu dàng ngồi nhẹ như ngọn bấc
Nói thì thầm ba tiếng “vợ yêu ơi
Nàng vừa yêu vừa đẹp nhất trên đời
Ta thiếp đi nơi chân giường mát dịu.

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

(Source: tathy – copied from some other place)

 

./.

 

 

Posted in 400-mon-an-ngon, babysitting, Quote | 2 Comments

Speech Less Move

 

 

 

 

 

 

 

 

 

(tác giả: L. C. – viết khoảng 200x )

 

 

Quả đấm miền sơn cước

 

 

Một buổi chiều cuối đông khoảng cuối thập niên 80 của thế kỷ 20, trên dãy Hoàng Liên Sơn, trong ánh nắng chiều vàng nhạt, một gã thanh niên vóc người tầm thước, trạc 18, 19 tuổi, quần dõng, áo ga, chân đi giày vải, loay hoay chỉnh chỉnh, ngắm ngắm với một chiếc máy ảnh Praktica bên sườn đồi. Đối tượng trước ống kính của gã là một tốp khoảng chục người đàn ông đủ mọi lứa tuổi đang xoay trần cặm cụi đào bới trong một hố đất sâu cách đó vài ba chục mét, hì hục đổ từng xẻng đất vào một cái máng gỗ có nước chảy qua bên dòng suối. Họ là những kẻ đào vàng.

Một thanh niên trong đám đào vàng ngừng tay, ngẩng đầu lên quệt mồ hôi trán. Bỗng hắn nhận thấy có kẻ đang chĩa ống kính máy ảnh về phía mình, liền hét lớn “Đ.m., có đứa chụp ảnh.” Cả đám đào vàng ngừng phắt công việc, sững lại một giây nhìn kẻ quấy rối, rồi những tiếng hô hào, chửi bới đua nhau vang lên: “Thằng này khéo là nhà báo“, “Có khi nó chụp về báo cớm cũng nên“, “Đánh bỏ me nó đi anh em ơi“, “Đánh“, “Giết” … Tiếp ngay sau những tiếng thét, đám đào vàng ào ào nhảy lên khỏi hố, cuốc xẻng lăm lăm, xông thẳng về phía gã thanh niên cầm máy ảnh.

 

Gã thanh niên bừng tỉnh khỏi cơn mê nhiếp ảnh, đảo mắt nhìn quanh. Sườn đồi hoang vắng với mấy bụi cây lưa thưa, địa hình trống trải kéo dài hàng km, không biết khả năng chạy nhảy của đối phương ra sao, nếu bỏ chạy thì trước sau gì cũng bị chúng bắt kịp. Lúc đó đã mệt thì chắc chắn là ốm đòn, có khi bỏ mạng. Âu là hãy chiến đấu khi còn sung sức. Đút vội chiếc máy ảnh vào chiếc túi vải nhỏ đeo bên hông, gã thanh niên quay đầu rảo bước, tay xua xua vẻ sợ hãi “Em không làm gì. Các anh cho em xin“.

 

Đây là một chiến thuật mà người chiến binh lừng lẫy trong lịch sử Nhật bản Miyamoto Musashi đã áp dụng hơn 300 năm trước, trong một trận chiến một chọi tám mươi mốt kẻ thù. Trong tai gã thanh niên còn văng vẳng lời dặn dò của sư phụ, vốn là một giáo viên võ thuật của Cục Cảnh vệ K10 (*) : “Trong một trận đấu với nhiều địch thủ, nếu không có địa hình địa vật để lợi dụng, thì phải giả vờ bỏ chạy. Đối phương đuổi theo sẽ có kẻ nhanh người chậm, như vậy ta có thể chia nhỏ lực lượng của chúng thành từng nhóm nhỏ để tiêu diệt. Những kẻ nhanh nhất thường là hung hăng nhất, đánh gục những đứa này là bọn còn lại rét hết. Phải ra đòn dứt khoát và tàn độc cho bọn kia sợ hãi“. 

 

Bọn đào vàng thấy thái độ hoảng hốt của gã thanh niên càng hung hăng xông tới. Gã thanh niên rảo bước chạy loanh quanh khu đồi được một đoạn ngắn, liếc mắt nhìn lại phía sau thấy hai tên hung hăng nhất đã tới rất gần, cách bọn phía sau một khoảng cách kha khá, gã liền tạt sang phải một bước, bất ngờ dừng lại. Hai tên đuổi theo hơi bất ngờ vì con thú săn đã rời khỏi đường chạy và đột nhiên dừng bước. Chúng khựng lại một phần giây đồng hồ, rồi vung cuốc, xẻng lên … Nhưng đã quá muộn. Ngay khi vừa tạt sang phải, dừng lại, vẫn quay lưng về phía địch thủ, chân trái của gã thanh niên đã giơ thẳng lên, người quay nửa vòng, vung chân thành một đường vòng cung, bổ một đòn Lôi phong cước sấm sét vào đầu tên đào vàng phía trái gã. Chỉ nghe một tiếng khục ghê rợn, xương hàm của tên đào vàng vỡ vụn bởi cạnh bàn chân đi giày vải và hắn gục xuống không kịp kêu một tiếng. Tay của tên bên phải chưa kịp vươn hết đà chuẩn bị cho một cú vụt cuốc, thì hắn đã lãnh trọn một đòn Kim tiêu cước vào hạ bộ, lăn ra giãy đành đạch.

Cách ra đòn Kim tiêu cước của gã thanh niên gia dĩ cũng có chỗ độc đáo. Trong Thiếu lâm chính tông, khi ra đòn Kim tiêu cước, người đá co đầu gối lên, lợi dụng sức bật của hông, đùi, đầu gối và cổ chân để tung ức bàn chân hoặc mũi bàn chân hoặc mu bàn chân đá thẳng ra phía trước. Gã thanh niên không co đầu gối, mà ngay khi chân trái gã kết thúc đòn Lôi phong cước, bàn chân vừa chạm đất, gã đã bật chân lên tung thẳng đòn Kim tiêu cước vào đối thủ thứ hai. Tất nhiên, lối đá này có suy giảm chút ít về lực do không tận dụng được tối đa sức bật của đầu gối, nhưng gã đã có gần một chục năm rèn luyện ròng rã, mỗi ngày đá hàng trăm ngọn cước vào bao cát, gốc cây, cột đá và đủ các loại mục tiêu, nên sự suy giảm về lực là không đáng kể. Trong khi đó, tốc độ chớp nhoáng của lối đá này là điều cực kỳ quan trọng trong những trận đấu sinh tử với nhiều địch thủ, khi mà khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết chỉ là một phần giây đồng hồ.

 

Hai tên bị hạ bằng hai ngọn cước không làm giảm sự hung hãn của bọn đào vàng say máu. Ba tên ở tốp tiếp theo đang đà chạy vẫn ào ào xông lại. Gã thanh niên lạng mình về phía trái, rút chân trái về phía sau, hơi nghiêng người chuẩn bị tung ra một đòn đá. Bỗng một thanh âm đơn điệu, buồn tẻ cách đó một đoạn cất lên: “Coi chừng Lưu vân cước“. Gã thanh niên nhếch mép cười khẩy : “Quá muộn“, chữ “muộn” chưa dứt, ức bàn chân phải của gã đi theo một đường vòng cầu đã giáng một đòn Lưu vân cước chí tử vào xương cạnh sườn của tên chạy đầu tiên. Chỉ nghe tiếng xương gãy rắc, rồi tên này gục xuống, miệng hộc ra một búng máu.

Chân phải vừa chạm đất, gã thanh niên xoay người tung tiếp một đòn Hổ vĩ cước, gót chân trái tống thẳng vào giữa ức tên thứ hai, làm tên này văng ngược về sau mấy mét, xương ức gãy nát, nằm bẹp một đống. Tên thứ ba lúc này xông lại quá gần, thấy nguy hiểm nhưng chưa kịp phản ứng thì gã thanh niên đã dùng tay trái chạm nhẹ vào tay hắn làm cản đà vung của cán xẻng, tay phải tung một đòn Nanamé Shuto Uchi chém chéo cạnh bàn tay cứng như thép nguội vào hàm đối phương.

Đòn Nanamé Shuto Uchi của gã thanh niên cũng không phải là một cú chém cạnh bàn tay thông thường của Karate, mà là một đòn sát thủ. Khi cạnh bàn tay phải của gã thanh niên chặt gãy hàm đối phương, thì ngón tay cái đang chĩa ra của gã cũng móc thẳng vào mi mắt hắn làm máu chảy ròng ròng. Lòng bàn tay trái của gã thanh niên vừa tì nhẹ vào cùi chỏ của tên đào vàng để chặn đà vung của cán xẻng, giờ vuốt ngược lên phía vai hắn, kết hợp bàn tay, cánh tay trước và khuỷu tay thành một đòn Atémi hiểm ác bẻ gãy tay phải tên đào vàng thành hai đoạn. Tay phải của gã thanh niên vừa rời khỏi hàm tên đào vàng liền tóm lấy tóc hắn kéo vào gần, tay trái của gã vẫn tiếp tục khóa cánh tay đã gãy của địch thủ, gã quay lưng đánh gót phải vào hạ bộ của kẻ xấu số, tiếp tục đà xoay kê hông vào ném hắn ra xa hai mét bằng một thế Uchi Mata của môn Nhu đạo.

 

Đám còn lại là lũ a dua, theo đóm ăn tàn, thấy tình trạng thê thảm của bọn cầm đầu, bỏ chạy thì dở, đứng lại cũng không xong, ngần ngừ chưa quyết, thì gã thanh niên đã nhảy vọt mấy bước lùi lại phía sau thật xa, phẩy tay về phía năm thân thể đang lăn lộn, rên rỉ trên mặt đất, cất giọng khinh bỉ : “Khiêng chúng nó đi cho khỏi bẩn mắt ông!“.

 

Nhóm đào vàng xúm lại khiêng đồng bọn líu ríu chuồn mất.

 

Gã thanh niên nghĩ thầm “Giờ mình cũng phải chuồn, không bọn nó về lôi thêm cha con họ hàng ra đây là bỏ cụ.” Gã quay bước định đi về phía đường cái để vẫy xe bus về thị trấn, thì lại thanh âm đơn điệu, buồn tẻ khi nãy cất lên “Khá lắm.” Gã thanh niên giờ đây mới nhận ra tiếng nói cảnh báo về đòn Lưu vân cước của gã không phải phát ra từ bọn đào vàng. Nhìn về phía phải cách đó vài chục thước, gã thấy một người dân tộc trạc gần 30 tuổi nằm khuất dưới tán một bụi cây dại ven đồi, chân tay duỗi thoải mái, có vẻ như đang ngái ngủ. Mặc dù đang tìm cách chuồn cho sớm, thói hài hước của gã thanh niên cũng buộc hắn phải buột ra một đoạn giễu gã vẫn quen dùng: “Cảm ơn bác đã có lời khen. Vừa nãy nhà em có làm điều gì không phải, bác làm ơn bác niệm tình bỏ quá cho, em cảm ơn. Giờ kính bác ở lại, em ngược.

 

– Mày định đi đâu ?

 

Gã thanh niên nhíu mày “việc quái gì đến nó?“, nhưng rồi cũng đáp: 

– Em định đi bộ ra đường cái rồi vẫy xe bus về thị trấn.

– Đây ra đường cái cũng phải 6, 7 cây số, mày đi chưa được nửa đường thì xe Minxk của bọn đào vàng đã vây kín đường ra rồi.

Hùng tâm tráng chí của gã thanh niên bồng bột nổi lên:

– Ở lại thì chắc chắn chết. Ra đi thì may ra không chết. Ai mà chả có một lần, để em đi cho sớm chợ. Nếu có làm sao, ít nhất là hai chục mạng nữa cũng sẽ theo em.

– Đồ ngu. Bây giờ mày đi theo tao về nhà cho qua tối nay, rồi mai sớm tao dẫn mày theo đường mòn ra khỏi núi ở phía bên kia, khi đó mày tha hồ mà vẫy xe đi đâu tùy thích.

Vẫn quen chửi bới người khác là đồ ngu, nhưng do tính tình hào sảng, nên khi bị chửi, gã thanh niên cũng không lấy đó làm điều. Ngẫm nghĩ mấy giây, gã gật đầu:

– Em đi theo bác.

 

Hai người lầm lũi đi xuyên qua mấy vạt đồi về phía dãy núi, đến một căn lều tranh cô độc nằm trên lưng chừng dốc của một vách đá. Người dân tộc lẳng lặng thổi lửa, nấu cơm, hâm nồi thịt lợn bắc sẵn trên bếp, luộc qua quít một ít rau trong vườn nhà rồi dọn tất cả ra một ván gỗ. Gã quơ tay vào góc cột lôi ra một vò rượu, rót ra hai chiếc bát sành, bảo gã thanh niên:

– Ngồi vào đây ăn cơm với tao.

Gã thanh niên vốn quen cảnh sống lang bạt kỳ hồ, nay đây mai đó nên cũng không khách sáo:

– Vâng, em xin bác.

 

Họ ăn uống trong im lặng.

 

Được một lúc, sau một bát rượu xá nùng (**), gã thanh niên bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn, lân la bắt chuyện:

– Sao hồi chiều bác nhận ra là em sắp tung ra đòn Lưu vân cước? Sự việc xảy ra chỉ trong chớp mắt, và từ trước đến nay, đối thủ của em chỉ nhận ra Lưu vân cước khi ngọn cước đã chạm vào người.

Người dân tộc chỉ mỉm cười, lắc đầu, rót thêm rượu vào hai chiếc bát. Sau khi hai người nhấm nháp một lúc lâu, người dân tộc mới lên tiếng:

– Mày khá lắm. Chỉ tiếc cái khí của mày còn hăng quá.

 

Gã thanh niên giật mình, hỏi:

– Sao bác nói thế ?

Ánh mắt người dân tộc mơ màng:

– Khi ra đòn, mày muốn nuốt sống người ta.

– Trong chiến đấu, chúng nó không chết thì em chết.

– Đành rằng là thế. Nhưng cái khí của mày có thể hăng thì cũng có thể nhụt. Mày để người khác nhìn thấy cái khí của mày, thì người ta cũng có thể dùng nó để làm hại mày.

 

Gã thanh niên giật mình thêm lần nữa : “Vẫn biết rằng trên vùng núi phía bắc có nhiều cao thủ võ lâm, tưởng chỉ về quyền cước, không ngờ lại có người uyên bác đến bậc này.“. Gã mon men gạ gẫm:

– Thế bác có lời khuyên gì cho em không? Hay bác cho em xem vài đường quyền cước cho em học hỏi?

Người dân tộc lại im lặng uống rượu. Đêm về khuya. Bỗng người dân tộc từ từ đứng dậy:

– Tao mến mày, không muốn cái khí hăng của mày cản đường tiến bộ. Tao sẽ cho mày xem một quả đấm.

 

Gã thanh niên vẫn còn cái bồng bột của thanh niên 18, nghĩ thầm : “Tưởng gì, một kẻ rèn luyện gần chục năm trời, qua toàn bộ bộ tay của Karate, Thiếu lâm Nam phái, 108 thế biến hóa của Vĩnh Xuân,các quả đấm của môn Quyền Anh và các thế tay của võ thuật công an thì còn lạ quái gì quả đấm.” . Tuy nghĩ thế, nhưng bề ngoài gã vẫn lạnh lùng, ung dung đứng dậy.

 

Trong căn lều chật hẹp, hai người đứng cách nhau khoảng trên hai mét. Người dân tộc lên tiếng:

– Bây giờ mày có thể dùng bất kỳ đòn thế gì tùy thích để đỡ, tao chỉ đấm mày một quả vào mặt.

 

Gã thanh niên mỉm cười, nghĩ thầm “Mình đã biết trước cả mục tiêu thế này thì còn gì mà đánh nữa.“. Tuy thế, gã vẫn cẩn thận:

– Bác nhẹ tay cho.

 

Đoạn gã rút chân phải về phía sau, hai chân hơi chùng xuống, hai tay thủ phía trước theo thế tấn Trắc thân kiềm dương mã của môn Vĩnh Xuân. Người dân tộc cũng vào một thế đứng hơi chùng người, mộc mạc, trông có vẻ không ra một tư thế gì cả. Gã thanh niên nhìn thẳng vào mắt đối thủ, nghĩ thầm : ” Hiện giờ mình còn ở ngoài cả tầm đá. Hắn muốn đấm tất phải tiến lại gần. Dù phản xạ của hắn nhanh đến mấy, thì mình cũng thừa thời gian dùng đòn Nami Gaeshi chặn cạnh bàn chân vào đầu gối làm hắn không tiến sát vào được, hoặc dùng một ngọn cước đá thẳng vào hắn khi hắn chưa tới tầm đấm. Hắn nói chỉ đấm một lần, mình đẩy lui hắn một lần là ổn.

 

Giác quan gã thanh niên cảnh giác cực độ, tinh thần tỉnh táo, thân thể thả lỏng, hơi thở điều hòa. Không gian vắng lặng,chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm. Không rõ do trời đêm hay điều gì, gã thanh niên bỗng thấy nôn nao một phần giây đồng hồ, rồi gã nhận ra người dân tộc đang di chuyển vào trong tầm đấm. Một quả đấm tay phải từ từ tung ra bay thẳng vào mặt gã. Gã thanh niên nhìn thấy quả đấm từ từ tiến tới khuôn mặt mình, nhưng không kịp đỡ. Bộp một tiếng, quả đấm đập khẽ vào mặt gã. Gã thanh niên bàng hoàng sửng sốt. Đành rằng nếu quả đấm nhanh như chớp giật, gã không kịp đỡ thì ra một nhẽ. Đằng này gã thấy quả đấm bay lại từ từ, đến lúc muốn phản ứng thì lại không kịp.

 

Người dân tộc lui ra, bật cười thành tiếng:

– Tự nhiên như cây cỏ, như đá, như nước, như mây, thì đối thủ không thấy mày làm gì, không biết mày ở đâu, không có cách nào tránh được.

 

Hai người uống thêm một vài bát rượu rồi mỗi người một góc ngủ say như chết. Sáng hôm sau, người dân tộc đưa gã thanh niên xuống núi.

 

 

HẾT.

 

 

Chú thích

(*) Cục cảnh vệ K10 là đơn vị bảo vệ lãnh tụ của Việt nam. Các giáo viên võ thuật của đơn vị này hàng năm thường được gửi đi Trung quốc, Triều tiên, Nhật bản, Nga để tu nghiệp về võ thuật, chủ yếu là các đòn thế sát thủ, giết người trong nháy mắt và kỹ thuật chiến đấu cận chiến. Ngoài võ thuật và kỹ thuật sử dụng vũ khí, các giáo viên còn phải học tập về chiến thuật chiến đấu trong các địa hình khác nhau trong thành phố cũng như ở nông thôn, rừng núi …

(**) Rượu xá nùng, có nơi còn gọi là rượu sắn lùng, sá lùng …, tác giả truyện ngắn này đã từng lang thang khắp vùng rừng núi Tây Bắc Việt nam, thấy nhiều nơi gọi tên khác nhau, nên không biết tên nào chính xác, là loại rượu của người dân tộc được nấu bằng gạo nếp hoa vàng.

Các tình tiết khác có thể là bốc phét, nhưng riêng chi tiết về quả đấm chậm của người dân tộc, chính tác giả của truyện ngắn này đã chứng kiến vào khoảng hơn 13 năm về trước trong vùng núi rừng Hoàng Liên Sơn.

 

 

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

(Source: Châu Hồng Lĩnh – HaNoiAn)

 

./.

 

 

 

Posted in Quote, Reading, Skill | 1 Comment

Nghiet Nga 30 T20

tuoi-20-va-30-9

 

(sẽ ko quote bài “5 năm học năm thứ nhất” – vì hơi cá nhân về 1 người hài lòng với hiện tại)

 

L1: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/23/nghiet-nga-30-l1/

L2: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/25/nghiet-nga-30-l2/

L3: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/02/nghiet-nga-30-l3/

L4: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/06/nghiet-nga-30-l4/

L5: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/09/nghiet-nga-30-l5/

 

 

 

 

 

Phi Lộ (Intro)

>

Một thời gian ít viết bài, vì bận 1 số việc riêng. Một mặt khác là vừa định viết thì gặp những bài viết quá hợp ý tác giả blog này, diễn tả thật hay nữa, tác giả blog dù có viết cũng không thể nào diễn tả được đến như vậy.

Nói cách khác, có những bài viết hay và có giá trị theo thời gian, khi đọc lại hơn 1 lần vẫn cảm thấy có ý nghĩa (nhất là sau 1 quãng thời gian, sau những trải nghiệm khác của cuộc sống), nên tác giả blog chia sẻ luôn trên blog này.

 

Hôm nay lại tiếp tục chia sẻ vài “quotes” tâm đắc, hy vọng nó không quá nhàm chán với độc giả, cũng không quá “cao siêu” như tranh trừu tượng Picasso – ở đây tác giả hướng về những vấn đề thiết thực của cuộc sống.

>

(same intro as “Đàn ông 30” : https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/09/dan-ong-30/ )

 

 

 

 

 

(tác giả: D. D. )

 

Nghiệt ngã tuổi 30 

 

 

 

 

 

 

Mãi Mãi Tuổi 20

 

Anh Thạc, chị Trâm và chúng ta

Cho đến lúc này, các bác có thấy em vô lý không. Mười tám đôi mươi trăn trở kiểu này còn chấp nhận được. Chứ đã tầm xê xế như em thì phải trăn trở những cái to lớn hơn chứ. Có chí lớn thì trăn trở làm sao dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng văn minh (như bác Tệ em). Chí nhỏ thì cũng phải nghĩ đến việc tỷ phú tiền đô. Nhỏ nữa thì cũng phải thông “cái giá cho tự do tinh thần”. Vậy mà em cứ lọ mọ đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành. Gái có vào đây đọc nó cũng khinh chẳng thèm rủ đi uống cà phê.

.

Hình như Mãi mãi tuổi 20Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm đang bán rất chạy thì phải. Em nói hình như là vì đọc báo thì thấy thế, chứ em cũng chưa bao giờ đọc 2 cuốn sách này. Ngay cả topic các bác mở trên Đọc sách em cũng chỉ vào có 1 lần. Và hình như, 2 cuốn sách này cũng tạo nên được một làn sóng không nhỏ trong giới thanh niên về lòng yêu nước thì phải.

Em không đọc 2 cuốn sách kia không có nghĩa là em không yêu nước, không đánh giá đúng công lao của thế hệ cha anh đã hi sinh sương máu cho tổ quốc. Không phải thế, đơn giản chỉ là em biết 2 cuốn sách ấy viết gì.

 

Anh Thạc, chị Trâm và rất nhiều người khác, trong đó có cha mẹ em và cha mẹ các bác, đều đã sống một thời vinh quang đầy máu lửa như thế. Và nếu các bác là người sống không thờ ơ với vận mệnh tổ quốc, thì những câu chuyện như anh Thạc chị Trâm phải được ngấm vào máu từ tấm bé. Nhưng không phải thông qua một đợt “nâng cao chính trị” như thế này, mà từ câu chuyện kể của cha, cái chân cụt của chú bơm xe đầu phố, dáng đi cà nhắc của chị bán dưa. Họ đều là anh hùng cả đấy, có điều, chẳng được lên đài lên báo như thế kia.

Về mặt tinh thần, thế hệ ông cha may mắn hơn chúng ta. Vì họ có lý tưởng, có mục đích sống rõ ràng. Họ chỉ có một con đường duy nhất sống và chiến đấu mà không thể có sự lựa chọn thứ 2. Khi người ta không phải chọn lựa, lại là sự chọn lựa lớn nhất, quan trọng nhất của đời người, thì rõ ràng là may mắn. Phải không các bác.

 

Em của các bác nhỡ thì. Khi sinh ra thì Tổ quốc vẫn bom rơi đạn nổ. Đến tuổi thanh niên biên giới phía Bắc vẫn ngày đêm đổ máu. Lúc bắt đầu trưởng thành thì lại kinh tế thị trường mới đau chứ. Em chuẩn bị cho mình hành trang của một người lính, một xanh cỏ hai đỏ ngực, thế mà lại thành con buôn. Không thể mang những câu chuyện về anh Thạc chị Trâm ra để ký hợp đồng kiếm ít thặng dư được.

Phải có một loại anh Thạc khác đứng lên đánh Mỹ để cá Basa Việt nam có chỗ đứng trên thị trường Mỹ. Phải có chị Trâm khác để ta có thể ngồi trong WTO và đưa Việt nam “sánh vai với các cường quốc năm châu”. Mà em thì không chẳng đủ trình. Em hi vọng ở nhiều bác trên này lắm. Đấy là câu thật lòng.

.

 

Hôm vừa rồi, em có một anh bạn xa quê mười mấy năm mới về. Cũng vì mưu sinh, vì miếng cơm manh áo mà phải dứt tình với quê cha đất tổ thôi. Chứ anh ấy yêu nước lắm, sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc. Mà chẳng phải là nói mồm đâu, một cánh tay để lại ở biên giới. Bây giờ đeo cái tay giả bằng nhựa.

Anh ấy bảo em: “cậu bây giờ không phải lo cái ăn cái mặc, điều kiện kinh tế bớt khó khăn, cậu phải xem thế nào chứ bà con nông dân mình vẫn còn nghèo và lạc hậu lắm”. Thật với các bác chứ, em trả lời là: “việc mình làm có ích cho xã hội đó là không sản sinh ra một nhân vật bất hảo, gây hại mùa màng nữa, đó chính là mình”.
Cậu ấy cũng giống em, chuẩn bị cho mình một hành trang người lính, nhưng không chịu đổi chiếc balo cũ sờn rách sang cái cặp Kaufmann như em, các bác nhỉ.

 

 

 

 

 

 

 

.

/

.

 

 

.

 

 

Saint

>>

Em không rõ mình đang thuộc thế hệ nào, em sinh ra khi chiến tranh chấm dứt, nói thế cũng không hẳn đúng vì còn nện nhau chí chết với Tàu và Miên nhưng cái cuộc đánh nhau to đã giải tán rồi.

Hôm em nói chuyện với mấy cụ lớn tuổi trong họ các cụ kể chuyện ngày xưa em bảo, chính các cụ sướng bỏ mẹ vì có cái mà tự hào chứ như bọn em bây giờ đe’o có gì cả. Em là còn chưa tính cái thời gian mình mới lớn sắp thi đại học thì Liên Xô đổ vỡ và sau đó thi có điểm cao mấy thì cũng ở nhà nhé. Học đông Âu cũng đe’o được mà học Tây Âu thì mất tiền. Ông thầy dạy toán em tự hào suốt ngày có học sinh thi ĐH chỉ có đi Tây chứ vào ĐH không thì xoàng quá buồn mất đúng một tháng sau đó tăng học phí lên gấp ba.

Thế hệ mình đúng là thế hệ của đổ vỡ, đang một trái tim hồng tự nhiên nhuốm màu xanh của đồng đô la.

Cũng chả biết là xấu hay là tốt nữa.

>>

 

.

 

abc123

>>

Thế đe’o nào đọc bài của chú Sen4` anh lại nhớ đến mấy câu thơ của Vũ Hoàng Chương cách đây gần 1 thế kỷ:

“Lũ chúng ta sinh ra nhầm thế kỷ
Một đôi người ôm kiếp sống chơ vơ…”

Chắc là trừ mấy thằng đi cày xong “ngả mình trên liếp cỏ ngủ ngon lành” ra thì chắc thằng đe’o nào cũng nghĩ mình sinh ra nhầm cbn thế kỷ rồi. Chứ nếu mà ông sinh ra đúng thế kỷ thì, cbn, chúng mày biết tay ông, nhể?  =]]

>>

 

.

 

Saint

>>

kinh nhỉ, bác abc123 của em cũng thơ thẩn như ai, không những thế lại còn đọc Vũ Hoàng Chương mới ác chiến.

Em thật bác thế này, em đồng ý với bác thời đe’o nào chả có thằng phẫn chí, mà chính cái phẫn chí cái bất mãn với thời cuộc mới giúp cho chúng ta lê lết nốt cái cuộc sống này. Em các bác thuộc dạng chán đời chuyên nghiệp đe’o chấp nhưng em thấy đa số các bạn khác của em tuổi trẻ thành công gia đình sự nghiệp kinh hoàng cả mà vẫn bứt rứt băn khoăn. Theo em có lẽ cái cần học nhất bây giờ là nên tự bằng lòng với chính mình chứ không thì cũng lại giáo Thứ mất thôi.

Thế x nào dạo này em thấy em sống cũng hơi bị giáo Thứ nhé, mòn mỏi quá đi mất chả có tí tương lai đe’o nào.

>>

 

.

 

glasgow

>>

>

Anh ấy bảo em: “cậu bây giờ không phải lo cái ăn cái mặc, điều kiện kinh tế bớt khó khăn, cậu phải xem thế nào chứ bà con nông dân mình vẫn còn nghèo và lạc hậu lắm”.

>

Tự nhiên lại nhớ cái đoạn của anh gì em “lo xong các nhu cầu thiết yếu, sẵn sàng đua tranh cường quốc” cái gì ấy. Bác scrotum liệu mà làm đi nhé. :-rose

PS. Hóng các bác, em tự thấy xấu hổ quá. Băm dồi mà suốt ngày nhạc nhẽo nhăng cuội. Hỡi ơi, lo cho bản thân còn chưa xong. Đích thị là loser.

>>

 

 

 

.

.

.

 

 

 

 

Cuộc cách mạng Cải lương và hai du học sinh.

 

.

Thời bọn em, mới chỉ xuất hiện khái niệm lưu học sinh, tức là loại được đi học nước ngoài theo tiêu chuẩn của bộ Đại học. Khoảng năm 93 thì xuất hiện khái niệm mới du học sinh do tự bỏ tiền ra đi học nước ngoài. Đến nay, em thấy đánh đồng cả hai nhóm trên gọi chung là du học sinh. Thực ra cũng chẳng sao, vì được cho tiền hay tự bỏ tiền thì cũng thế, quan trọng là người sinh viên đó thu được gì những năm ngồi dưới mái trường ở các nước phát triển.

Em nhớ hồi học sử phổ thông, thầy giáo có giảng Cụ Hồ đã không chọn phương pháp làm cách mạng như phong trào “Đông Du” của cụ Phan. Cụ Phan định đưa thanh niên yêu nước sang Nhật học tập sau đó đưa về nước, cấy vào bộ máy cai trị và đến một ngày đẹp giời thì thay thế. Cụ Hồ gọi đó là cách mạng “Cải lương” và chọn cách mạng “đỏ”, tức là phải có “đường vinh quang xây xác quân thù”. Cụ Hồ đã đúng!?

Phong trào “Tây Du” cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21 thực sự sẽ là một cuộc cách mạng tri thức. Phải có cuộc cách mạng tri thức thực sự thì đất nước ta mới thoát cảnh “chồng cầy vợ cấy con trâu đi bừa”. Cuộc cách mạng “cải lương” này đang dần dần diễn ra trong bộ máy vận hành đất nước.

Năm 1994, sau khi tốt nghiệp trường MGU, một trường ĐH lớn của Liên xô cũ, vợ em về nước và thi vào A… Bộ Nội Vụ (bộ Công An). Cùng thi với vợ em có một nhân vật học ở một trường cũng đình đám bên Mỹ. Vợ em đỗ đầu, còn nhân vật kia trượt. Mà lại trượt môn tiếng Anh với một lý do vô cùng dễ thương: các cán bộ hỏi thi không nghe được cô ấy nói gì!? Thực ra nguyên nhân sâu xa là vì nhân vật ấy học ở hang ổ của “kẻ thù dân tộc”.

Mười năm sau, một khoảng thời gian không dài, nhưng câu chuyện kia đã có vẻ khó tin và những người học ở “Tư bản” đã có thể ngồi ở vị trí cấp Vụ. Nó xứng đáng để được gọi là một cuộc cách mạng, phải không các bác, tuy rằng vẫn chưa đến thời kỳ cao trào.

Cũng chính vì em quan niệm như thế, nên rất quan tâm đến các bác Tây du.

Du học sinh đầu tiên vẫn là ở nước Nga. Một hai năm sau cơ chế thông thoáng hơn mới thấy du học sinh đi các nước khác. Năm 93, em qua thăm cậu em trai ở một trường ĐH gần ngoại ô Matxcova. Em thấy trường có rất nhiều sinh viên mới, họ chính là những du học sinh đầu tiên của VN. Nói chung, họ cũng vừa học, vừa bỏ như em thôi. Có khác là em bỏ để kiếm ăn, còn họ bỏ để chơi.

Đặc biệt trong số đó, em thấy có cậu T, con trai một vị giám doanh nghiệp lớn trong thành phố HCM. Cậu ta chẳng học hành gì. Ngày nằm nhà nghe nhạc, tối chơi điện tử trò đánh tăng. Dù sao, em vẫn thấy cậu ấy lành hiền nên hỏi: “Sao em lại không đi học”. Cậu ta trả lời: “Em đang muốn trường đuổi em để em còn về, ở bên này khổ quá anh à”.

Em giật mình, vì lúc ấy được đi nước ngoài vẫn là mơ ước của toàn dân Việt Nam chứ chẳng phải chỉ ở lớp trẻ chúng em. Thế mà cậu ấy lại thích về mới lạ. Mặc dù cuộc sống của cậu ấy bên đó chúng em nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới, khi mà một tháng cậu em em tiêu hết 100$ thì có tháng cậu T kia tiêu hết 7000$. Khật khưỡng học hành thế rồi cậu ấy cũng tốt nghiệp ĐH đấy.

Vài năm sau, em lại có dịp tiếp xúc với một du học sinh khác. Mà câu chuyện này, hình như em đã một lần nhắc trên TL rồi thì phải. Số là trong một chuyến chu du để học rùng mình, có người bạn gửi cho thằng cháu cái áo len và em đem đến tận trường cho em nó. Em nó cùng với một cậu bạn khác ở chung phòng. Cậu bạn này mặt mũi rất sáng sủa, nói năng đĩnh đạc. Cậu này rất chăm chỉ. Sáng sáng cậu ấy dậy rất sớm để đi đưa báo, tối lọ mọ rửa bát thuê kiếm đồng ra đồng vào cho cha mẹ ở nhà đỡ vất. Ấy vậy mà học vẫn rất giỏi.

Lúc đầu em cho là chuyện bình thường, vì cũng như em hồi đi học thôi. Sinh viên nghèo thì phải vượt khó, đó là chuyện bình thường. Mãi sau này em mới biết, cậu ấy con trai một sếp lớn, nhà rất giầu. Sinh viên giầu vượt khó còn khó gấp bội lần sinh viên nghèo, phải không các bác?

Em mong có nhiều sinh viên giầu vượt khó như thế lắm.

 

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

 

./.

 

 

 

 

(nguồn: Thăng  Long tathy 2005.

Lược bớt bài “5 năm học năm thứ nhất” – vì hơi cá nhân về 1 người hài lòng với hiện tại.

)

 

Posted in Quote, Skill, Wisdom | Leave a comment

Nghiet Nga 30 L5

172254nu-doanh-nhanuaom-1507862636690

 

 

L1: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/23/nghiet-nga-30-l1/

L2: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/25/nghiet-nga-30-l2/

L3: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/02/nghiet-nga-30-l3/

L4: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/06/nghiet-nga-30-l4/

 

 

 

 

(tác giả: D. D. )

 

Nghiệt ngã tuổi 30 

 

 

 

 

 

Lời khuyên thứ 5

 

 

Em lại lao đầu vào học các bác ạ. Học tất những cái gì có thể học. Từ kinh tế đến luật, từ ngoại ngữ đến toán. Những gì có sách thì mua sách về đọc, cái gì không có trong sách thì đi hỏi, hoặc lên TL buôn chuyện cũng vỡ vạc đôi điều. Thậm chí, phải học cả những thứ ngớ ngẩn nhất như là thông cống. Bởi nếu không biết, cống của công ty tắc cũng đếch chỉ đạo được.

Đến lúc này, em của các bác khác hẳn. Gặp khách, cần thể hiện khả năng cảm thụ văn học em đọc vài đoạn học thuộc trong “phê bình văn học của tôi”. Muốn cho người đối thoại thấy được trình độ triết học của mình em đọc Hegel của chú Thợ đời. Thỉnh thoảng ngứa cựa em chửi nhân viên “ngu như mày thì con bò cũng đỏ sừng vì xấu hổ”. Ai cũng kinh em.

.

Em vật vã với những lời khuyên. Lúc thì sít sao từng đồng, khi thì hào phóng coi tiền như cỏ rác. Hôm nay thấy mình như ông A, mai lại phải như ông B. Thôi thì ông gì cũng được, nhưng miễn là phải đạt được mục đích của mình. Vâng! Mục đích của mình các bác ạ. Nhưng cái mục đích ấy là gì, phần sau em sẽ dần dà đề cập đến. Các bác đừng sốt ruột.

.

Anh bạn thân thấy vậy, lắc đầu: “Đời nó có số rồi, sao mày phải khổ thế”. 

.

Lại phải sơ qua về anh bạn này tí, nếu không các bác cũng thấy lời khuyên của anh ấy vô giá trị. Anh ấy là bạn học hồi ĐH. Cũng chỉ học được với nhau đúng 1 tuần thôi, rồi anh ấy bỏ học. Bỏ hoàn toàn chứ không phải như em, vừa học vừa bỏ. Em thì ý thức được nghèo là có tội nên cố gắng nhặt nhạnh nồi hầm, bàn là đóng hòm. Anh bạn em thì rong chơi tối ngày, kiếm được tiền là vào casino ngồi đung đưa đến sáng. Mở miệng là “đời có số” rồi khì khì cười.

Cho đến lúc ấy, em chẳng thấy anh ấy làm cái gì cụ thể nhưng tiền thì nhiều lắm.

Năm 199… anh ấy xuống một thành phố cách thủ đô khoảng 180 km. Ở đấy có một cái chợ cả Tây lẫn Ta buôn bán tấp nập. Anh ấy hỏi xem chủ chợ dưới này là ai. Chẳng có ai là chủ cả, chợ vẫn thuộc nhà nước quản lý. Thế thì không được rồi, tiền một đống thế này mà không ai nhặt. Anh ấy đến gặp bọn phít, đề ra phương án thu tiền chỗ như thế…như thế. Tiền chia nhau thế này…thế này. Bọn phít Nga ngày ấy vẫn mông muội vỗ đầu đến đét một cái khoái trá. Vậy là chẳng phải làm gì, anh ấy kiếm được vài chục ngàn một tháng. Anh đưa hẳn vợ xuống thành phố ấy để có người nâng giấc.

Được 3 tháng như thế, cả Tây lẫn Ta đếch chịu được. Họ đang tự do buôn bán, nay lại phải nộp tiền chỗ cho mấy thằng ma cô, thế là họ viết đơn kiện lên công an. Công an quyết bắt quả tang lúc thu tiền chợ nên cho người mật phục. Đúng hôm thu tiền, bạn em comple caravat đeo kính đen đi ông ôtô đến chỉ đạo. Vừa đến cổng chợ thì điện thoại réo, vợ gọi về nhà có khách quí. Bạn em vội lên xe về nhà.

Về đến nhà vừa cởi xong quần áo lại thấy điện thoại reo báo anh em ngoài chợ bị công an bắt hết rồi. Bạn em lại tức tốc ra xe định phi ra chợ để giải quyết. Xe chạy được vài chục mét thì thấy cảnh sát đặc nhiệm súng ống giáp mũ đầy người ập vào vây kín nhà anh. Biết là tình thế không thể thay đổi được, cứ quần đùi áo may ô như thế, bạn em chạy một mạch chẳng quay lại.

Các bác bảo thế có phải đời có số không!?

Hai tháng dặt dẹo hết tiền. Bạn em nhớ ra em vay 200 đô từ đởi từ đời nào. Bạn em mò đến đòi để lấy tiền mua bánh mỳ. Lúc đó, em nghĩ con đường em đi là đúng quá, kiếm được ít nhưng an toàn, em lại động viên anh bạn hoàn lương. Anh ta lại cười hì hì “đời nó có số rồi”.

Cơm nước với nhau một bữa, ngủ lại với em 1 đêm, hôm sau anh ấy định đến một thành phố khác, nơi ấy có 1 băng nhóm đàn em đang kiếm ăn được. Trước khi đi, anh ấy hỏi thăm xem số bạn bè cũ đang ở đâu, làm gì. Rồi anh ấy quyết định đi thăm bạn bè trước đã, sau rồi mới về nhập băng đảng kia sau.

khi xuống thăm một anh bạn thuộc nước cộng hoà khác. Buồn buồn thế nào lại đi ngang qua một cái chợ. Lại thấy máu tham nổi lên. Lần này anh bài bản hơn. Vay bạn bè mấy ngàn đô, lập một công ty cho oai, rồi đấu thầu cái chợ này. Tất nhiên là mọi việc OK, bà con bán hàng bị đuổi cổ, nộp tiền thì mới quay trở lại được. Lần này không ai kiện được vì pháp luật nằm trong tay bạn em. Chỉ mấy tháng sau, anh ấy lại đút túi tiền triệu. Quần đùi may ô mà lập được nghiệp lớn đấy các bác ạ.

Các bác bảo thế có phải là số không!?

Thế cho nên nhiều lúc em cũng nhụt chí.

 

 

 

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

./.

 

 

 

 

(nguồn: Thăng  Long tathy 2005)

Posted in Quote, Skill, Wisdom | 1 Comment