Nghiet Nga 30 T20

tuoi-20-va-30-9

 

(sẽ ko quote bài “5 năm học năm thứ nhất” – vì hơi cá nhân về 1 người hài lòng với hiện tại)

 

L1: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/23/nghiet-nga-30-l1/

L2: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/25/nghiet-nga-30-l2/

L3: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/02/nghiet-nga-30-l3/

L4: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/06/nghiet-nga-30-l4/

L5: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/09/nghiet-nga-30-l5/

 

 

 

 

 

Phi Lộ (Intro)

>

Một thời gian ít viết bài, vì bận 1 số việc riêng. Một mặt khác là vừa định viết thì gặp những bài viết quá hợp ý tác giả blog này, diễn tả thật hay nữa, tác giả blog dù có viết cũng không thể nào diễn tả được đến như vậy.

Nói cách khác, có những bài viết hay và có giá trị theo thời gian, khi đọc lại hơn 1 lần vẫn cảm thấy có ý nghĩa (nhất là sau 1 quãng thời gian, sau những trải nghiệm khác của cuộc sống), nên tác giả blog chia sẻ luôn trên blog này.

 

Hôm nay lại tiếp tục chia sẻ vài “quotes” tâm đắc, hy vọng nó không quá nhàm chán với độc giả, cũng không quá “cao siêu” như tranh trừu tượng Picasso – ở đây tác giả hướng về những vấn đề thiết thực của cuộc sống.

>

(same intro as “Đàn ông 30” : https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/09/dan-ong-30/ )

 

 

 

 

 

(tác giả: D. D. )

 

Nghiệt ngã tuổi 30 

 

 

 

 

 

 

Mãi Mãi Tuổi 20

 

Anh Thạc, chị Trâm và chúng ta

Cho đến lúc này, các bác có thấy em vô lý không. Mười tám đôi mươi trăn trở kiểu này còn chấp nhận được. Chứ đã tầm xê xế như em thì phải trăn trở những cái to lớn hơn chứ. Có chí lớn thì trăn trở làm sao dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng văn minh (như bác Tệ em). Chí nhỏ thì cũng phải nghĩ đến việc tỷ phú tiền đô. Nhỏ nữa thì cũng phải thông “cái giá cho tự do tinh thần”. Vậy mà em cứ lọ mọ đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành. Gái có vào đây đọc nó cũng khinh chẳng thèm rủ đi uống cà phê.

.

Hình như Mãi mãi tuổi 20Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm đang bán rất chạy thì phải. Em nói hình như là vì đọc báo thì thấy thế, chứ em cũng chưa bao giờ đọc 2 cuốn sách này. Ngay cả topic các bác mở trên Đọc sách em cũng chỉ vào có 1 lần. Và hình như, 2 cuốn sách này cũng tạo nên được một làn sóng không nhỏ trong giới thanh niên về lòng yêu nước thì phải.

Em không đọc 2 cuốn sách kia không có nghĩa là em không yêu nước, không đánh giá đúng công lao của thế hệ cha anh đã hi sinh sương máu cho tổ quốc. Không phải thế, đơn giản chỉ là em biết 2 cuốn sách ấy viết gì.

 

Anh Thạc, chị Trâm và rất nhiều người khác, trong đó có cha mẹ em và cha mẹ các bác, đều đã sống một thời vinh quang đầy máu lửa như thế. Và nếu các bác là người sống không thờ ơ với vận mệnh tổ quốc, thì những câu chuyện như anh Thạc chị Trâm phải được ngấm vào máu từ tấm bé. Nhưng không phải thông qua một đợt “nâng cao chính trị” như thế này, mà từ câu chuyện kể của cha, cái chân cụt của chú bơm xe đầu phố, dáng đi cà nhắc của chị bán dưa. Họ đều là anh hùng cả đấy, có điều, chẳng được lên đài lên báo như thế kia.

Về mặt tinh thần, thế hệ ông cha may mắn hơn chúng ta. Vì họ có lý tưởng, có mục đích sống rõ ràng. Họ chỉ có một con đường duy nhất sống và chiến đấu mà không thể có sự lựa chọn thứ 2. Khi người ta không phải chọn lựa, lại là sự chọn lựa lớn nhất, quan trọng nhất của đời người, thì rõ ràng là may mắn. Phải không các bác.

 

Em của các bác nhỡ thì. Khi sinh ra thì Tổ quốc vẫn bom rơi đạn nổ. Đến tuổi thanh niên biên giới phía Bắc vẫn ngày đêm đổ máu. Lúc bắt đầu trưởng thành thì lại kinh tế thị trường mới đau chứ. Em chuẩn bị cho mình hành trang của một người lính, một xanh cỏ hai đỏ ngực, thế mà lại thành con buôn. Không thể mang những câu chuyện về anh Thạc chị Trâm ra để ký hợp đồng kiếm ít thặng dư được.

Phải có một loại anh Thạc khác đứng lên đánh Mỹ để cá Basa Việt nam có chỗ đứng trên thị trường Mỹ. Phải có chị Trâm khác để ta có thể ngồi trong WTO và đưa Việt nam “sánh vai với các cường quốc năm châu”. Mà em thì không chẳng đủ trình. Em hi vọng ở nhiều bác trên này lắm. Đấy là câu thật lòng.

.

 

Hôm vừa rồi, em có một anh bạn xa quê mười mấy năm mới về. Cũng vì mưu sinh, vì miếng cơm manh áo mà phải dứt tình với quê cha đất tổ thôi. Chứ anh ấy yêu nước lắm, sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc. Mà chẳng phải là nói mồm đâu, một cánh tay để lại ở biên giới. Bây giờ đeo cái tay giả bằng nhựa.

Anh ấy bảo em: “cậu bây giờ không phải lo cái ăn cái mặc, điều kiện kinh tế bớt khó khăn, cậu phải xem thế nào chứ bà con nông dân mình vẫn còn nghèo và lạc hậu lắm”. Thật với các bác chứ, em trả lời là: “việc mình làm có ích cho xã hội đó là không sản sinh ra một nhân vật bất hảo, gây hại mùa màng nữa, đó chính là mình”.
Cậu ấy cũng giống em, chuẩn bị cho mình một hành trang người lính, nhưng không chịu đổi chiếc balo cũ sờn rách sang cái cặp Kaufmann như em, các bác nhỉ.

 

 

 

 

 

 

 

.

/

.

 

 

.

 

 

Saint

>>

Em không rõ mình đang thuộc thế hệ nào, em sinh ra khi chiến tranh chấm dứt, nói thế cũng không hẳn đúng vì còn nện nhau chí chết với Tàu và Miên nhưng cái cuộc đánh nhau to đã giải tán rồi.

Hôm em nói chuyện với mấy cụ lớn tuổi trong họ các cụ kể chuyện ngày xưa em bảo, chính các cụ sướng bỏ mẹ vì có cái mà tự hào chứ như bọn em bây giờ đe’o có gì cả. Em là còn chưa tính cái thời gian mình mới lớn sắp thi đại học thì Liên Xô đổ vỡ và sau đó thi có điểm cao mấy thì cũng ở nhà nhé. Học đông Âu cũng đe’o được mà học Tây Âu thì mất tiền. Ông thầy dạy toán em tự hào suốt ngày có học sinh thi ĐH chỉ có đi Tây chứ vào ĐH không thì xoàng quá buồn mất đúng một tháng sau đó tăng học phí lên gấp ba.

Thế hệ mình đúng là thế hệ của đổ vỡ, đang một trái tim hồng tự nhiên nhuốm màu xanh của đồng đô la.

Cũng chả biết là xấu hay là tốt nữa.

>>

 

.

 

abc123

>>

Thế đe’o nào đọc bài của chú Sen4` anh lại nhớ đến mấy câu thơ của Vũ Hoàng Chương cách đây gần 1 thế kỷ:

“Lũ chúng ta sinh ra nhầm thế kỷ
Một đôi người ôm kiếp sống chơ vơ…”

Chắc là trừ mấy thằng đi cày xong “ngả mình trên liếp cỏ ngủ ngon lành” ra thì chắc thằng đe’o nào cũng nghĩ mình sinh ra nhầm cbn thế kỷ rồi. Chứ nếu mà ông sinh ra đúng thế kỷ thì, cbn, chúng mày biết tay ông, nhể?  =]]

>>

 

.

 

Saint

>>

kinh nhỉ, bác abc123 của em cũng thơ thẩn như ai, không những thế lại còn đọc Vũ Hoàng Chương mới ác chiến.

Em thật bác thế này, em đồng ý với bác thời đe’o nào chả có thằng phẫn chí, mà chính cái phẫn chí cái bất mãn với thời cuộc mới giúp cho chúng ta lê lết nốt cái cuộc sống này. Em các bác thuộc dạng chán đời chuyên nghiệp đe’o chấp nhưng em thấy đa số các bạn khác của em tuổi trẻ thành công gia đình sự nghiệp kinh hoàng cả mà vẫn bứt rứt băn khoăn. Theo em có lẽ cái cần học nhất bây giờ là nên tự bằng lòng với chính mình chứ không thì cũng lại giáo Thứ mất thôi.

Thế x nào dạo này em thấy em sống cũng hơi bị giáo Thứ nhé, mòn mỏi quá đi mất chả có tí tương lai đe’o nào.

>>

 

.

 

glasgow

>>

>

Anh ấy bảo em: “cậu bây giờ không phải lo cái ăn cái mặc, điều kiện kinh tế bớt khó khăn, cậu phải xem thế nào chứ bà con nông dân mình vẫn còn nghèo và lạc hậu lắm”.

>

Tự nhiên lại nhớ cái đoạn của anh gì em “lo xong các nhu cầu thiết yếu, sẵn sàng đua tranh cường quốc” cái gì ấy. Bác scrotum liệu mà làm đi nhé. :-rose

PS. Hóng các bác, em tự thấy xấu hổ quá. Băm dồi mà suốt ngày nhạc nhẽo nhăng cuội. Hỡi ơi, lo cho bản thân còn chưa xong. Đích thị là loser.

>>

 

 

 

.

.

.

 

 

 

 

Cuộc cách mạng Cải lương và hai du học sinh.

 

.

Thời bọn em, mới chỉ xuất hiện khái niệm lưu học sinh, tức là loại được đi học nước ngoài theo tiêu chuẩn của bộ Đại học. Khoảng năm 93 thì xuất hiện khái niệm mới du học sinh do tự bỏ tiền ra đi học nước ngoài. Đến nay, em thấy đánh đồng cả hai nhóm trên gọi chung là du học sinh. Thực ra cũng chẳng sao, vì được cho tiền hay tự bỏ tiền thì cũng thế, quan trọng là người sinh viên đó thu được gì những năm ngồi dưới mái trường ở các nước phát triển.

Em nhớ hồi học sử phổ thông, thầy giáo có giảng Cụ Hồ đã không chọn phương pháp làm cách mạng như phong trào “Đông Du” của cụ Phan. Cụ Phan định đưa thanh niên yêu nước sang Nhật học tập sau đó đưa về nước, cấy vào bộ máy cai trị và đến một ngày đẹp giời thì thay thế. Cụ Hồ gọi đó là cách mạng “Cải lương” và chọn cách mạng “đỏ”, tức là phải có “đường vinh quang xây xác quân thù”. Cụ Hồ đã đúng!?

Phong trào “Tây Du” cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21 thực sự sẽ là một cuộc cách mạng tri thức. Phải có cuộc cách mạng tri thức thực sự thì đất nước ta mới thoát cảnh “chồng cầy vợ cấy con trâu đi bừa”. Cuộc cách mạng “cải lương” này đang dần dần diễn ra trong bộ máy vận hành đất nước.

Năm 1994, sau khi tốt nghiệp trường MGU, một trường ĐH lớn của Liên xô cũ, vợ em về nước và thi vào A… Bộ Nội Vụ (bộ Công An). Cùng thi với vợ em có một nhân vật học ở một trường cũng đình đám bên Mỹ. Vợ em đỗ đầu, còn nhân vật kia trượt. Mà lại trượt môn tiếng Anh với một lý do vô cùng dễ thương: các cán bộ hỏi thi không nghe được cô ấy nói gì!? Thực ra nguyên nhân sâu xa là vì nhân vật ấy học ở hang ổ của “kẻ thù dân tộc”.

Mười năm sau, một khoảng thời gian không dài, nhưng câu chuyện kia đã có vẻ khó tin và những người học ở “Tư bản” đã có thể ngồi ở vị trí cấp Vụ. Nó xứng đáng để được gọi là một cuộc cách mạng, phải không các bác, tuy rằng vẫn chưa đến thời kỳ cao trào.

Cũng chính vì em quan niệm như thế, nên rất quan tâm đến các bác Tây du.

Du học sinh đầu tiên vẫn là ở nước Nga. Một hai năm sau cơ chế thông thoáng hơn mới thấy du học sinh đi các nước khác. Năm 93, em qua thăm cậu em trai ở một trường ĐH gần ngoại ô Matxcova. Em thấy trường có rất nhiều sinh viên mới, họ chính là những du học sinh đầu tiên của VN. Nói chung, họ cũng vừa học, vừa bỏ như em thôi. Có khác là em bỏ để kiếm ăn, còn họ bỏ để chơi.

Đặc biệt trong số đó, em thấy có cậu T, con trai một vị giám doanh nghiệp lớn trong thành phố HCM. Cậu ta chẳng học hành gì. Ngày nằm nhà nghe nhạc, tối chơi điện tử trò đánh tăng. Dù sao, em vẫn thấy cậu ấy lành hiền nên hỏi: “Sao em lại không đi học”. Cậu ta trả lời: “Em đang muốn trường đuổi em để em còn về, ở bên này khổ quá anh à”.

Em giật mình, vì lúc ấy được đi nước ngoài vẫn là mơ ước của toàn dân Việt Nam chứ chẳng phải chỉ ở lớp trẻ chúng em. Thế mà cậu ấy lại thích về mới lạ. Mặc dù cuộc sống của cậu ấy bên đó chúng em nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới, khi mà một tháng cậu em em tiêu hết 100$ thì có tháng cậu T kia tiêu hết 7000$. Khật khưỡng học hành thế rồi cậu ấy cũng tốt nghiệp ĐH đấy.

Vài năm sau, em lại có dịp tiếp xúc với một du học sinh khác. Mà câu chuyện này, hình như em đã một lần nhắc trên TL rồi thì phải. Số là trong một chuyến chu du để học rùng mình, có người bạn gửi cho thằng cháu cái áo len và em đem đến tận trường cho em nó. Em nó cùng với một cậu bạn khác ở chung phòng. Cậu bạn này mặt mũi rất sáng sủa, nói năng đĩnh đạc. Cậu này rất chăm chỉ. Sáng sáng cậu ấy dậy rất sớm để đi đưa báo, tối lọ mọ rửa bát thuê kiếm đồng ra đồng vào cho cha mẹ ở nhà đỡ vất. Ấy vậy mà học vẫn rất giỏi.

Lúc đầu em cho là chuyện bình thường, vì cũng như em hồi đi học thôi. Sinh viên nghèo thì phải vượt khó, đó là chuyện bình thường. Mãi sau này em mới biết, cậu ấy con trai một sếp lớn, nhà rất giầu. Sinh viên giầu vượt khó còn khó gấp bội lần sinh viên nghèo, phải không các bác?

Em mong có nhiều sinh viên giầu vượt khó như thế lắm.

 

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

 

./.

 

 

 

 

(nguồn: Thăng  Long tathy 2005.

Lược bớt bài “5 năm học năm thứ nhất” – vì hơi cá nhân về 1 người hài lòng với hiện tại.

)

 

Advertisements
Posted in Quote, Skill, Wisdom | Leave a comment

Nghiet Nga 30 L5

172254nu-doanh-nhanuaom-1507862636690

 

 

L1: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/23/nghiet-nga-30-l1/

L2: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/25/nghiet-nga-30-l2/

L3: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/02/nghiet-nga-30-l3/

L4: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/06/nghiet-nga-30-l4/

 

 

 

 

(tác giả: D. D. )

 

Nghiệt ngã tuổi 30 

 

 

 

 

 

Lời khuyên thứ 5

 

 

Em lại lao đầu vào học các bác ạ. Học tất những cái gì có thể học. Từ kinh tế đến luật, từ ngoại ngữ đến toán. Những gì có sách thì mua sách về đọc, cái gì không có trong sách thì đi hỏi, hoặc lên TL buôn chuyện cũng vỡ vạc đôi điều. Thậm chí, phải học cả những thứ ngớ ngẩn nhất như là thông cống. Bởi nếu không biết, cống của công ty tắc cũng đếch chỉ đạo được.

Đến lúc này, em của các bác khác hẳn. Gặp khách, cần thể hiện khả năng cảm thụ văn học em đọc vài đoạn học thuộc trong “phê bình văn học của tôi”. Muốn cho người đối thoại thấy được trình độ triết học của mình em đọc Hegel của chú Thợ đời. Thỉnh thoảng ngứa cựa em chửi nhân viên “ngu như mày thì con bò cũng đỏ sừng vì xấu hổ”. Ai cũng kinh em.

.

Em vật vã với những lời khuyên. Lúc thì sít sao từng đồng, khi thì hào phóng coi tiền như cỏ rác. Hôm nay thấy mình như ông A, mai lại phải như ông B. Thôi thì ông gì cũng được, nhưng miễn là phải đạt được mục đích của mình. Vâng! Mục đích của mình các bác ạ. Nhưng cái mục đích ấy là gì, phần sau em sẽ dần dà đề cập đến. Các bác đừng sốt ruột.

.

Anh bạn thân thấy vậy, lắc đầu: “Đời nó có số rồi, sao mày phải khổ thế”. 

.

Lại phải sơ qua về anh bạn này tí, nếu không các bác cũng thấy lời khuyên của anh ấy vô giá trị. Anh ấy là bạn học hồi ĐH. Cũng chỉ học được với nhau đúng 1 tuần thôi, rồi anh ấy bỏ học. Bỏ hoàn toàn chứ không phải như em, vừa học vừa bỏ. Em thì ý thức được nghèo là có tội nên cố gắng nhặt nhạnh nồi hầm, bàn là đóng hòm. Anh bạn em thì rong chơi tối ngày, kiếm được tiền là vào casino ngồi đung đưa đến sáng. Mở miệng là “đời có số” rồi khì khì cười.

Cho đến lúc ấy, em chẳng thấy anh ấy làm cái gì cụ thể nhưng tiền thì nhiều lắm.

Năm 199… anh ấy xuống một thành phố cách thủ đô khoảng 180 km. Ở đấy có một cái chợ cả Tây lẫn Ta buôn bán tấp nập. Anh ấy hỏi xem chủ chợ dưới này là ai. Chẳng có ai là chủ cả, chợ vẫn thuộc nhà nước quản lý. Thế thì không được rồi, tiền một đống thế này mà không ai nhặt. Anh ấy đến gặp bọn phít, đề ra phương án thu tiền chỗ như thế…như thế. Tiền chia nhau thế này…thế này. Bọn phít Nga ngày ấy vẫn mông muội vỗ đầu đến đét một cái khoái trá. Vậy là chẳng phải làm gì, anh ấy kiếm được vài chục ngàn một tháng. Anh đưa hẳn vợ xuống thành phố ấy để có người nâng giấc.

Được 3 tháng như thế, cả Tây lẫn Ta đếch chịu được. Họ đang tự do buôn bán, nay lại phải nộp tiền chỗ cho mấy thằng ma cô, thế là họ viết đơn kiện lên công an. Công an quyết bắt quả tang lúc thu tiền chợ nên cho người mật phục. Đúng hôm thu tiền, bạn em comple caravat đeo kính đen đi ông ôtô đến chỉ đạo. Vừa đến cổng chợ thì điện thoại réo, vợ gọi về nhà có khách quí. Bạn em vội lên xe về nhà.

Về đến nhà vừa cởi xong quần áo lại thấy điện thoại reo báo anh em ngoài chợ bị công an bắt hết rồi. Bạn em lại tức tốc ra xe định phi ra chợ để giải quyết. Xe chạy được vài chục mét thì thấy cảnh sát đặc nhiệm súng ống giáp mũ đầy người ập vào vây kín nhà anh. Biết là tình thế không thể thay đổi được, cứ quần đùi áo may ô như thế, bạn em chạy một mạch chẳng quay lại.

Các bác bảo thế có phải đời có số không!?

Hai tháng dặt dẹo hết tiền. Bạn em nhớ ra em vay 200 đô từ đởi từ đời nào. Bạn em mò đến đòi để lấy tiền mua bánh mỳ. Lúc đó, em nghĩ con đường em đi là đúng quá, kiếm được ít nhưng an toàn, em lại động viên anh bạn hoàn lương. Anh ta lại cười hì hì “đời nó có số rồi”.

Cơm nước với nhau một bữa, ngủ lại với em 1 đêm, hôm sau anh ấy định đến một thành phố khác, nơi ấy có 1 băng nhóm đàn em đang kiếm ăn được. Trước khi đi, anh ấy hỏi thăm xem số bạn bè cũ đang ở đâu, làm gì. Rồi anh ấy quyết định đi thăm bạn bè trước đã, sau rồi mới về nhập băng đảng kia sau.

khi xuống thăm một anh bạn thuộc nước cộng hoà khác. Buồn buồn thế nào lại đi ngang qua một cái chợ. Lại thấy máu tham nổi lên. Lần này anh bài bản hơn. Vay bạn bè mấy ngàn đô, lập một công ty cho oai, rồi đấu thầu cái chợ này. Tất nhiên là mọi việc OK, bà con bán hàng bị đuổi cổ, nộp tiền thì mới quay trở lại được. Lần này không ai kiện được vì pháp luật nằm trong tay bạn em. Chỉ mấy tháng sau, anh ấy lại đút túi tiền triệu. Quần đùi may ô mà lập được nghiệp lớn đấy các bác ạ.

Các bác bảo thế có phải là số không!?

Thế cho nên nhiều lúc em cũng nhụt chí.

 

 

 

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

./.

 

 

 

 

(nguồn: Thăng  Long tathy 2005)

Posted in Quote, Skill, Wisdom | 1 Comment

Recruitment Problems & Microsoft Mount

sua-oc-cho-han-quoc-hanh-nhan-dau-den

 

 

Phi Lộ (Intro)

>

Một thời gian ít viết bài, vì bận 1 số việc riêng. Một mặt khác là vừa định viết thì gặp những bài viết quá hợp ý tác giả blog này, diễn tả thật hay nữa, tác giả blog dù có viết cũng không thể nào diễn tả được đến như vậy.

Nói cách khác, có những bài viết hay và có giá trị theo thời gian, khi đọc lại hơn 1 lần vẫn cảm thấy có ý nghĩa (nhất là sau 1 quãng thời gian, sau những trải nghiệm khác của cuộc sống), nên tác giả blog chia sẻ luôn trên blog này.

 

Hôm nay lại tiếp tục chia sẻ vài “quotes” tâm đắc, hy vọng nó không quá nhàm chán với độc giả, cũng không quá “cao siêu” như tranh trừu tượng Picasso – ở đây tác giả hướng về những vấn đề thiết thực của cuộc sống.

>

(same intro as “Đàn ông 30” : https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/09/dan-ong-30/ )

 

 

 

 

(tác giả: C. H. L. )

 

(Một vài suy nghĩ và kinh nghiệm của tôi về việc tuyển dụng nhân sự của các công ty lớn trên thế giới.)

 

Những vấn đề về tuyển dụng nhân sự của các công ty Công nghệ Thông tin lớn

 

.

 

 

Ngày nay, những sinh viên mới ra trường và những người khó tìm việc trong giới Công nghệ Thông tin thường nói về việc được tuyển vào làm cho những tập đoàn tên tuổi khổng lồ trong IT như Microsoft, IBM, Oracle, Google, Yahoo, Cisco … như là giấc mơ một đời người.

(Người dẫn: bài viết khoảng 2005, lúc này FB chưa là gì nhỉ)

Báo chí và những bài viết đần độn dành cho thông tin đại chúng đã làm cho những cuộc phỏng vấn vào các công ty lớn kể trên như là những cuộc phiêu lưu thú vị đầy những khó khăn, thử thách tuyệt vời về tư duy dành cho những lập trình viên trẻ tuổi, thiên tài và nhiều tham vọng.

Nhưng thực tế không phải toàn là màu hồng như những hình ảnh PR do các công ty đó và các tạp chí tay sai của họ cùng bọn bồi bút tạo nên. Thực ra việc tuyển dụng nhân sự vào các công ty khổng lồ có nhiều vấn đề nực cười và lố bịch hơn nhiều so với những hình ảnh họ cố gắng trưng bày ra trước công chúng.

Sau đây là một vài vấn đề chính.

 

1) Hiệu ứng “hàng hiệu”

 

Các bạn có thể thấy là những nhà sáng lập chính của các công ty IT thành công lớn trên thế giới như Bill Gates, Larry Ellison, Larry Page, Sergey Brin, Michael Dell … là những người không có bằng cấp gì cho ra hồn người, nếu không bỏ học Đại học thì cũng bỏ làm Tiến sĩ.

Nhưng ít ai để ý là những người này đều là “hàng hiệu“, nghĩa là ít nhất cũng đặt chân vào cổng trường những trường danh giá, ví dụ như Bill Gates từng đánh poker ở Harvard, còn Larry Page và Sergey Brin thì đã từng ngồi tễu ngắm gái trên ghế đá Đại học Standford, cùng nhau chỉ trỏ bàn tán thô bỉ.

Ngoài ra, các công ty lớn thường nhận được hàng nghìn, thậm chí hàng chục nghìn hồ sơ xin việc mỗi ngày. Do đó, bất kể những gì mà họ rêu rao trước công chúng về chuyện “Khả năng quan trọng hơn bằng cấp“, “Chúng tôi không tuyển chọn mọt sách mà tuyển chọn nhân tài” …, nếu các bạn không tốt nghiệp hoặc đang học tại một trong những trường Đại học hàng đầu thế giới như Standford, MIT, Berkeley, Carnegie Melon …, thì khả năng hồ sơ xin việc của các bạn được quẳng vào sọt rác trước khi có ai đó đọc tới dòng thứ hai là rất gần với 101%.

Cái này gọi là “Brand name effect“, hay còn gọi là “Hiệu ứng sành điệu“.

 

 

 

2) Hiệu ứng vực xoáy (Spiral effect)

 

 

Bất kể các khẩu hiệu về chuyện “tuyển chọn nhân tài“, hoặc “công ty chúng tôi chỉ dành cho những người giỏi nhất“, công ty lớn là công ty lớn, và trong môi trường đó, bao giờ cũng có cạnh tranh. Mà một trong những cạnh tranh lớn nhất, khốc liệt nhất là “job security“.

Bây giờ không phải là những năm 80 của thế kỷ 20, khi mà lập trình viên như sao buổi sớm, quản trị mạng như lá mùa thu. Bây giờ bất kỳ con gián nào biết phân biệt phím EnterESC cũng có thể làm quản trị mạng, và bất kể ông kễnh bốc phét nào biết phân biệt “include <stdio.h>” và “import java.swing.*” cũng có thể vỗ ngực làm lập trình viên.

 

Vì thế tìm được việc làm trong ngành Công nghệ Thông tin đã khó, giữ được việc làm còn khó hơn. Nhất là những chỗ làm an nhàn, quyền lợi béo mà hầu như chả phải làm gì, đại khái như các vị trí management trong các công ty lớn. Và chính các vị làm ở các vị trí management này và các cộng sự của họ sẽ phỏng vấn về kỹ thuật và công nghệ để tuyển nhân viên mới.

Tất nhiên là họ không tuyển những thằng ngu, vì như thế thì không có ai làm tay sai cho họ, làm ra “tiền tươi, thóc thật“, trong khi họ chỉ ngồi mát ăn bát vàng. Mặt khác, họ cũng không tuyển những thiên tài có khả năng đe dọa chiếc ghế của họ đang ngồi.

Vì thế, khởi đầu, công ty có thể là một tập hợp những người rất giỏi, có quyền lợi gắn bó với sự thành công và thất bại của công ty. Nhưng khi công ty bắt đầu lớn lên, các vị trí management chỉ là những người làm thuê, người làm thuê đầu tiên sẽ tuyển những người kém hơn mình một tí, rồi đến lượt những người kia lại tuyển những người khác kém hơn mình một tí nữa … và cứ thế … cứ thế … vực xoáy cứ càng ngày càng sâu … thế mới gọi là spiral effect.

Vì thế, ngày nay việc vượt qua vòng phỏng vấn kỹ thuật của các công ty lớn không phải là chuyện bạn có thực sự giỏi hay không, mà là bạn phải có “a right amount of stupidity“, nghĩa là phải ngu xuẩn một cách đúng mức.

Hoặc bạn phải là một diễn viên kịch nghệ xuất sắc kiêm lập trình viên siêu đẳng, để biết cách trả lời hoàn hảo một vài câu hỏi, trả lời đến mức 95% hoặc 97% cho một vài câu hỏi khác, và giả vờ fail một số câu hỏi đơn giản, để người phỏng vấn thấy rằng bạn không đe dọa chiếc ghế của họ.

Nếu bạn quá ngu xuẩn, thì tất nhiên là chả ai thèm tuyển bạn. Nhưng nếu bạn tỏ ra giỏi hơn những người đang phỏng vấn bạn, hoặc trả lời các câu hỏi một cách quá trôi chảy, hoàn hảo thì hãy coi chừng. Khả năng mà bạn bị từ chối tuyển dụng cũng sẽ rất gần với 101 %.

 

 

 

 

3) Hiệu ứng con khỉ (Monkey sees, monkey does)

 

 

Vào thời gian mới bắt đầu khởi nghiệp, các chuyên gia của Microsoft thường có cách phỏng vấn độc đáo là hỏi những câu hỏi ít liên quan, hoặc không liên quan tới Computer Science, nhằm mục đích loại trừ các con mọt sách, và thử xem các ứng viên có khả năng tư duy sáng tạo hay không.

Ví dụ như họ có thể hỏi: “Tại sao nắp cống có hình tròn?“, hoặc “Có 3 công tắc ở trong một phòng, và có 3 bóng đèn ứng với 3 công tắc đó trong một phòng khác. Từ trong phòng này không thể nhìn thấy phòng kia. Làm thế nào để chỉ cần 1 lần đi từ phòng này sang phòng kia, bạn có thể biết được công tắc nào ứng với bóng đèn nào?“.

Tất cả có vẻ tốt. Nhưng sau này, các công ty Công nghệ đã lạm dụng lối hỏi này, và thậm chí cứ hỏi một cách ngớ ngẩn, và chả hiểu tại sao lại làm thế.

Ví dụ có một người hỏi một ứng viên thế này: “Có bao nhiêu cây xăng ở bang Massachusetts?
Ứng viên trả lời: “Có 5000 cây xăng.

Người phỏng vấn hỏi: “Tại sao lại 5000?“.
Ứng viên trả lời: “Tất nhiên là thằng ngu nào cũng biết là khi hỏi câu này, người ta sẽ chờ đợi là ứng viên sẽ phân tích xem trung bình một người dùng một tuần bao nhiêu xăng, đổ xăng bao nhiều lần, rồi vùng này có bao nhiêu người …, từ đó suy ra có bao nhiêu cây xăng. Nhưng sự thực là cuộc sống khác với xác suất thống kê trên giấy, nên ông hãy trả lời tôi câu này: Ông thuê tôi vào để lập trình, hay là để hack vào database quản lý xăng dầu của chính quyền bang?, rồi tôi sẽ trả lời nghiêm chỉnh câu hỏi của ông.

Ngoài ra, làm sao ông có thể chứng minh được là không phải là có 5000 cây xăng, mà chỉ có 3000 chẳng hạn? Hoặc việc suy ra là có 5000 cây xăng thì liên quan gì đến việc người trả lời có phải là một lập trình viên giỏi hay không?

Tóm lại là nhân viên phỏng vấn của các công ty (software) lớn hiện nay chỉ thi đua nhau xem ai đưa ra nhiều câu hỏi ngu xuẩn và ngớ ngẩn hơn, chứ không phải là tập trung vào việc tìm lập trình viên giỏi. Thấy Microsoft làm thế, họ cũng làm thế. Monkey sees, monkey does.

Đó là chưa kể là trong các trường Đại học tại Mỹ hiện nay, sinh viên thi nhau thu thập, in và chuyền tay nhau những bản hỏi-đáp của những câu hỏi phỏng vấn như vậy, gọi là “Cẩm nang Microsoft” hay “Những câu hỏi phỏng vấn ngu xuẩn nhất thế kỷ 20“. (không có thế kỷ 21, vì về mặt cơ bản là các phỏng vấn hiện nay cũng chả có câu hỏi nào mới hơn các câu hỏi của Microsoft từ thế kỷ trước).

 

Do đó, ý nghĩa của việc hỏi những câu hỏi nhằm kiểm tra tính suy luận “ngu” cũng giảm đi rất nhiều, và khoa học đã chỉ ra rằng chả có gì chứng tỏ khả năng trả lời những câu hỏi “dở hơi biết bơi” lại có liên quan đến khả năng lập trình hay phát minh, sáng tạo.

 

Vì vậy, các bạn trẻ có ý định tìm việc làm trong ngành Công nghệ Thông tin hãy thực tế hơn một chút.

 
Nếu các bạn thực sự giỏi, có khả năng sáng tạo cao, thì nên tìm môi trường start-up. Ở đó cơ hội để các bạn trở thành triệu phú hoặc tỷ phú nhiều hơn, và ít có thói quan liêu, lừa lọc lẫn nhau, ghen tỵ, tranh giành, đấu đá hơn.

Các bạn có thể thấy là các ngôi sao của ngành Công nghệ Thông tin như Yukihiro Matsumoto, David Hainemeier Hansson, Torvalds Linux, Martin Fowler, Bruce Tate, Justin Gehtland, David Black, Zed Shaw … chả có ai đi làm thuê cho bọn địa chủ, cường hào ác bá hết, mà chỉ tự làm hoặc làm cho các công ty nhỏ.

Tuy nhiên nếu bạn chỉ có một trình độ tầm tầm, tốt nghiệp một trường hàng hiệu, có một “giấc mơ con” sắp sửa “đè nát cuộc đời con” là kiếm một đồng lương 6 chữ số USD hàng năm, vỗ ngực xưng tên với các nhãn hiệu lớn, giải quyết khâu oai, thì nên học thêm một lớp “diễn viên điện ảnh” và cố gắng luyện để biết thế nào là “a right amount of stupidity“.

Làm thuê cho công ty lớn cũng chả có gì xấu, có khi cũng hay, trừ thói quan liêu cửa quyền của một ít nhân sự và nguy cơ biến thành một cái đinh ốc trong một cỗ máy lớn, năm này qua năm khác làm đi làm lại công việc của một cái đinh ốc hay một cái bánh răng.

Khi các bạn đọc xong bài này, rất có thể các bạn sẽ thắc mắc người viết là ai, có tư cách gì để nói thế. Hay đây chỉ là một thằng cha bất đắc chí, không phải “hàng hiệu” và chưa bao giờ xin được việc ở bất cứ công ty nào lớn, nên viết bậy cho hả giận? Rất có thể, nhỉ?

 

 

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

 

 

 

 

(Source: Lĩnh Châu – HaNoiAn

Mirror link: https://vndeveloper.wordpress.com/2009/08/07/những-vấn-dề-về-tuyển-dụng-nhan-sự-của-cac-cong-ty-cong-nghệ-thong-tin-lớn/

Mirror 2: https://chipmunkdn.wordpress.com/2008/10/20/nhung-van-de-ve-tuyen-dung-nhan-su-cua-cac-cong-ty-cong-nghe-thong-tin-lon/

)

 

./.

 

Posted in Marketing, Quote, Skill | 1 Comment

Nghiet Nga 30 L4

ty-phu-viet-nam-1524129463-width700height456

 

L1: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/23/nghiet-nga-30-l1/

L2: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/25/nghiet-nga-30-l2/

L3: https://ducquoc.wordpress.com/2018/07/02/nghiet-nga-30-l3/

 

 

 

(tác giả: D. D. )

 

 

Nghiệt ngã tuổi 30 

 

 

 

 

 

Lời khuyên thứ 4

 

 

Chắc một vài bác cũng biết, em là con buôn. Thời tập trung bao cấp, những người làm kinh tế tư nhân được gọi một cách miệt thị như thế. Đã là con buôn, thì không có sổ gạo, không có tem phiếu, không nhiều tiêu chuẩn khác và luôn bị hàng xóm theo dõi xem hôm nay ăn gì. Xấu hổ quá, các bác nhỉ.

Chỉ vài năm trở lại đây, địa vị xã hội của bọn em mới được luật hoá với danh từ: Thương nhân và xã hôi hoá là: Doanh nhân. Nghe oai phết, riêng em, thỉnh thoảng em vẫn phát âm nhầm là Vỹ nhân. Dạo này đổi mới, kinh tế tư nhân được cổ suý kinh lắm, giữa tháng 10 này các đài phát thanh truyền hình còn làm lễ tôn vinh Doanh nhân cơ đấy. Em các bác mặt mũi mà không vêu vao thì cũng sẽ lên TV phát biểu vài câu cho nó hoành tráng.

Các bác có thấy hình tượng con buôn trên phim mà được giải văn toàn quốc, giải toán, giải vật lý quốc tế không? Làm gì có các bác nhỉ. Con buôn thì chỉ học trưòng làng, chữ nghĩa số má chỉ đủ để đếm tiền và viết giấy biên nhận vay nợ.

Mà đúng là như thế đấy, năm 87 em mua một cái đầu Video ở sân bay Gia lâm 500$. Chạy về chợ điện tử Cầu mới ở Ngã tư sở bán 1800$. Cùng lắm em chỉ cần biết cái nút play ở đâu, tua ngược tua xuôi thế nào để hướng dẫn cho khách. Cần đếch gì phải biết quản lý doanh nghiệp, kinh tế vĩ mô, kinh tế vi mô, kế toán… là cái gì các bác nhỉ. Em cứ làm phép nhẩm lãi 1300$. Chỉ có 300 ngàn một chỉ vàng, xe 81 kim vàng giọt lệ long lanh mầu su hào cũng chỉ 1 cây 2 vàng là cùng. Em tính nhanh lắm các bác ạ.

Khi em các bác bắt đầu khởi sự một doanh nghiệp, em lúng túng vô cùng. Được cái em chịu khó học hỏi, em lại đi tìm một ông anh.

Ông anh này cũng có giải quốc tế, cũng là những nhân tố đầu tiên thành lập cái công ty… mà ai cũng biết đấy. Lúc này, ông anh em đã rút khỏi công ty kia và đang thành lập một ngân hàng gì đó. Theo qui định pháp luật, thì ông ấy phải tốt nghiệp ngân hàng. Mặc dù là phó tiến sỹ rồi, nhưng đếch phải ngành ngân hàng nên phải đi học tại chức buổi đêm cho phù hợp. Ông ấy bảo: “Tao lăn lộn thương trường bao nhiêu năm, kiến thức mưu mẹo tích lỹ hơi bị nhiều, cứ ngỡ là bửu bối của riêng mình. Ấy vậy mà nó viết mẹ nó hết trong giáo trình của bọn sinh viên năm thứ 2”.

Em các bác mới chỉ được thi toán thành phố thì lúng túng là cái đương nhiên rồi.

 

 

 

 

 

.

 

.

/

.

 

 

Nho Sinh:
>>
http://dantri.com.vn/nhipsongtre/2005/9/79008.vip

Văn bác Scrotum rậm ý mà ít lời, em ko hiểu rõ lắm lời khuyên thứ bốn.
Chẳng hiểu sao người Việt có câu ngạn ngữ rất hay về vai trò của thương nghiệp “phi thương bất phú” nhưng tâm lí chung thì lại rất không thích làm kinh doanh cũng như hết sức miệt thị coi khinh phường buôn bán, mua rẻ bán đắt, bóc lột giá trị thặng dư, ngồi mát ăn bát vàng, con buôn vô loài vân vân và vân vân…

Thành kiến này ko phải mới xuất hiện từ thời miền Bắc xây dựng XHCN mà là hồn tính dân tộc, có từ thửa mới hình thành xã hội phong kiến VN. Đấy cũng là nét tính cách phổ biến của người Á Đông nhưng ở người Việt thì nặng nề và khó biến đổi hơn.
Một học giả Việt Nam ( em quên xừ mất tên ) nói rằng doanh nhân và luật sư mới chính là những người quyết định sự phát triển của đất nước chứ không phải là những kĩ sư, nhà khoa học. Em nghĩ điều này đúng với các quốc gia đang phát triển.
Người Việt Nam hãnh diện vì học vị, văn bằng và làm mướn hơn là kinh doanh, buôn bán và làm ông chủ.

>>

 

.

 

Có thể do mình tranh thủ viết trước lúc họp nên lời khuyên thứ 4 không được rõ ý.

Đại ý mình muốn nói là, kiến thức được nhân loại đúc kết hàng ngàn năm được viết hết trong sách rồi.

Hãy học cho tốt vào. Và để cho tuổi 30 có thể như mình mong muốn thì những năm 20 phải chuẩn bị cho mình những kiến thức cần thiết.

 

 

 

 

 

./.

 

 

 

 

(nguồn: Thăng  Long tathy 2005)

Posted in Quote, Skill, Wisdom | 2 Comments

Nghiet Nga 30 L3

Công Thủ Đạo - Từ Hiểu Đông - Nông Dân China

 

 

 

L1: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/23/nghiet-nga-30-l1/

L2: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/25/nghiet-nga-30-l2/

 

 

 

(tác giả: D. D. )

 

 

Nghiệt ngã tuổi 30 

 

 

 

 

 

Lời khuyên thứ 3

Một lần em đi mua nhà. Người bán là một đại gia. Ông này chẳng có nghề ngỗng đếch gì cụ thể, nhưng được cái khôn khéo và tỉnh táo. Ông chọn job đầu tư rất đơn giản, hiệu quả nhưng không phải ai cũng làm được. Đó là mua đất ở sát ngay những khu vực qui hoạch khu đô thị mới khi còn chưa được công bố. Lúc dự án được khởi công là lúc đất xung quanh bắt đầu sốt. Thế là ông ấy kiếm được tương đối.

Thêm nữa, ông lại quan hệ tốt với chủ đầu tư những khu đô thị ấy, mua vài căn theo giá tình thương, để đấy đợi thời cơ. Mặc dù văn hoá hết trường làng, nói năng thô lỗ, con buôn hàng chợ nhưng em vẫn coi ông ấy là bậc đại gia. Không đại gia thì lấy đâu ra đống tài sản ấy, các bác nhỉ.

Mọi việc mua bán rất chóng vánh. Thường thì việc mua nhà là đại sự, người bán người mua mặc cả thương lượng chán.

Người mua mặc dù thấy giá là phù hợp với khả năng mình nhưng vẫn phải kỳ kèo bớt một thêm hai. Mua ngay lại sợ người bán nghĩ rằng mình bán rẻ, bị hớ. Người bán cũng vậy, chỉ sợ gật đầu nhanh làm cho người mua lại nghĩ mình hớ. Thế nên cứ phải đóng kịch với nhau vài tháng.

Em các bác vừa ngấm lời thứ nhất: sợ mất thời gian, vừa ngấm lời khuyên thứ hai: tiền bạc là thứ phù du nên mặc cả phải phép rồi đặt cọc hẹn ngày giao nhà.

Ngày lành tháng tốt đã đến, em cho cả vợ đi cùng nhận nhà. Đợi mãi không thấy đại gia kia đâu, mặc dù tối hôm trước đã cần phơm đàng hoàng. Gọi điện chỉ thấy tò te tí. Vợ em cũng lo, chỉ sợ chủ nhà chạy làng thì mất công. Vợ em đã thuê hoạ sỹ nội thất thiết kế lại căn nhà này rồi.

Đợi khoảng 2 tiếng, khi em đã tính chuyện về rồi thì thấy điện thoại reo. Ông chủ nhà gọi điện xin lỗi vì đến muộn. Em rất ghét chuyện chờ đợi, tuy vậy không dám cáu với đại gia kia.

Một lúc sau thấy ông đến, mặt mũi nhầu nhĩ, tóc tai bơ phờ mệt mỏi. Ông làm nốt các thủ tục còn lại như một cái máy.

Xong xuôi, em thấy ông ấy cứ nấn ná chẳng chịu về (vì lúc này nhà đã là của em rồi). Em ra xe lấy chai rượu rủ ông ấy uống vài hớp mừng cả người bán lẫn người mua. Ông ấy làm một cốc to tướng, khi ngà ngà rồi ông ấy mới kể lý do tại sao đến muộn.

Ông ấy có thằng con trai, ngày xưa rất ngoan, nhưng giờ lại bị nghiện. Sáng hôm đó, cu cậu chích thuốc bị sốc, tưởng chết, may mà ông ấy đưa kip vào viện.

Em nhìn vào mắt ông ấy và cảm nhận được nỗi đau của một người cha mất con. Nỗi đau dai dẳng ngày này qua tháng khác mà không bao giờ kết thúc. Bất ngờ, ông ấy nắm tay em rồi thốt lên: “cuộc đầu tư lớn nhất đời người là đầu tư cho con cái. Cuộc đời này anh hỏng rồi em ơi”.

Vâng, em đang ngậm hớp conag trong mồm, tí nữa thì sặc. Không biết cha làm hỏng con, hay con làm hỏng cha. 

 

Em có 2 đứa con, bắt đầu với chúng như thế nào đây?

 

 

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

./.

 

 

 

 

(nguồn: Thăng  Long tathy 2005)

Posted in Quote, Skill, Wisdom | 3 Comments

Arthur & the witch

nhat3_zbid

 

classic story, classical question, woman’s beauty.

 

 

 

(tác giả: ko rõ, xem thêm link một vài bản tiếng Anh và tiếng Việt ở cuối bài)

 

 

Arthur & the witch v1

 

Một ngày nọ, cô giáo kể cho chúng tôi nghe câu chuyện dưới đây:

Đức vua Arthur khi còn trẻ từng bị nước láng giềng mai phục và bắt giữ làm tù binh. Vị vua của nước láng giềng vô cùng nể phục và ngưỡng mộ trước tinh thần lạc quan và sức trẻ của Arthur, vì vậy, mà ông ta hứa sẽ để vua Arthur được bảo toàn mạng sống với điều kiện trả lời được câu hỏi hóc búa mà ông ta đưa ra. Vua Arthur được trả tự do trong thời hạn một năm để suy nghĩ câu hỏi này. Nếu như sau một năm mà Arthur vẫn không thể đưa ra câu trả lời thỏa đáng thì ngài sẽ bị hành hình.

Câu hỏi đặt ra là:

Phụ nữ thực sự mong muốn điều gì nhất?

 

.

 

Câu hỏi này đã gây khó khăn cho ngay cả những nhà thông thái bậc nhất, huống chi là một người trẻ tuổi như vua Arthur. Đối với ngài, dường như đây là một câu hỏi không có lời giải đáp, nhưng dẫu sao điều đó vẫn còn tốt hơn nhiều so với cái chết. Arthur đành tiếp nhận câu hỏi và hẹn ngày cuối cùng của kỳ hạn 1 năm sẽ đưa ra câu trả lời.

Arthur trở về vương quốc và trưng cầu đáp án từ công chúa, kỹ nữ, mục sư, trí giả, cho đến cả thằng hề cung đình… Mặc dù đức vua đã hỏi hết thảy mọi người, nhưng không một ai có thể đưa ra câu trả lời ưng ý.

Cuối cùng, các quần thần khuyên Đức vua đi thỉnh giáo một mụ phù thủy, bởi chỉ có mụ phù thủy ấy mới biết được câu trả lời. Nhưng có điều là, mụ phù thủy thường đưa ra điều kiện rất cao khiến không có ai dám đến gần mụ.

 

.

 

Ngày cuối cùng của kỳ hạn một năm đã đến, Arthur không còn lựa chọn nào khác nên đành đi tìm mụ phù thủy. Mụ đồng ý trả lời câu hỏi của đức vua, nhưng trước tiên, Arthur tiếp nhận điều kiện trao đổi của mụ ta. Đó là cho mụ ta được kết hôn với Gawain – một hiệp sĩ cao quý nhất trong số những hiệp sĩ Hội Bàn Tròn và cũng là người bạn thân thiết nhất của Đức vua.

Vua Arthur vô cùng hoảng sợ, nhìn mụ phù thủy, lưng gù, xấu xí không chịu nổi, chỉ có một chiếc răng, trên người còn tỏa ra một mùi hôi thối như nước cống rãnh, không những thế mụ ta còn phát ra những âm thanh tục tĩu ghê rợn, Arthur chưa từng gặp một quái vật nào như thế trong đời. Arthur cự tuyệt yêu cầu của mụ phù thủy bởi vì Đức vua không muốn vì mình mà cưỡng ép người bạn thân thiết nhất phải kết hôn với mụ phù thủy đáng sợ đó để rồi phải chịu gánh nặng tâm lý khủng khiếp.

Sau khi Gawain biết được tin tức này, đã nói với Arthur: “Tôi đồng ý cưới mụ phù thủy bởi vì việc cứu được tính mạng của Đức vua và bảo vệ Hội Bàn Tròn là việc quan trọng hơn cả”. Thế là hôn lễ được tuyên bố rộng rãi trong thiên hạ và Mụ phù thủy đã trả lời câu hỏi cho Đức vua Arthur: “Điều phụ nữ thực sự mong muốn là được tự quyết định cuộc đời của mình”.

Mọi người đều hiểu ngay câu nói của Mụ phù thủy là vô cùng chính xác và Arthur sẽ được tha mạng.

Thế là vua của nước láng giềng đã cho Arthur được tự do.

 

Lại nói đến đám cưới của Gawain và Mụ phù thủy, đây là hôn lễ như thế nào! Ngày cử hành hôn lễ của Gawain và Mụ phù thủy, Đức vua Arthur không ngừng hối hận mà khóc lóc trong thống khổ, trong khi đó Gawain từ đầu đến cuối đều vô cùng khiêm tốn và nhã nhặn, còn Mụ phù thủy thì thể hiện ra những hành vi vô duyên và tồi tệ nhất: mụ dùng tay bốc đồ ăn, vừa ăn vừa ợ và phát phát ra những tiếng nấc,… khiến cho hết thảy mọi người đều không thoải mái thậm chí còn cảm thấy buồn nôn.

 

Đêm tân hôn cũng đã đến, Gawain vẫn kiên cường mà đối diện với nỗi kinh hoàng này, chàng đi vào phòng tân hôn và cảnh tượng gì đang đợi chàng đây! Chàng hé cửa phòng và nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần mà chàng chưa từng nhìn thấy đang nằm trên chiếc giường cưới. Gawain kinh ngạc đến ngây người, hỏi nàng rốt cuộc đây là chuyện gì? Người đẹp trả lời: “Trong một ngày, ta có nửa ngày là trong hình hài một mụ phù thủy xấu xí và nửa ngày còn lại là ở trong hình hài một mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần”.

Mụ phù thủy hỏi Gawain:

 

“Chàng muốn ta ban ngày biến thành mỹ nữ hay ban đêm biến thành mỹ nữ?”.

 

.

Nếu bạn là Gawain, bạn sẽ chọn như thế nào?

 

Tiết ngữ văn ngày thứ hai, mọi người đưa ra đủ loại đáp án nhưng chung quy lại là có hai loại:

Một loại lựa chọn ban ngày là phù thủy, ban đêm là mỹ nữ, lý do đưa ra là: Vợ đã là của mình nên không cần sự ái mộ hư vô nữa, sướng khổ tự mình biết là được rồi.

Một loại lựa chọn ban ngày là mỹ nữ, bởi vì như thế sẽ được mọi người ngưỡng mộ, đến buổi tối có thể mua vui bên ngoài, về đến nhà thì phòng đã tối đen nên đẹp hay xấu cũng không sao cả.

 

Cô giáo nghe xong tất cả câu trả lời của học sinh và không nói gì cả chỉ hỏi chúng tôi có muốn biết câu trả lời của Gawain? Mọi người nói đương nhiên là muốn, Cô giáo nói: “Gawain không chọn bất kỳ phương án nào cả, chỉ nói với vợ của chàng rằng: “Điều phụ nữ mong muốn nhất là được tự quyết định cuộc đời của mình, vậy thì nàng hãy tự quyết định đi”.”

Thế là mụ phù thủy lựa chọn sẽ là mỹ nữ xinh đẹp trong cả ban ngày và ban đêm.

 

Tất cả mọi người đều trầm tư…

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

./.

 

(source: English https://toomva.com/post/nha-vua-arthur-va-mu-phu-thuy-king-arthur-and-the-witch=468

Vietnamese https://quantrimang.com/phu-nu-thuc-su-muon-gi-143024  )

 

 

 

Posted in Quote, Skill, Wisdom | 1 Comment

Nghiet Nga 30 L2

sdn-oc-cho-loc_grande

 

L1: https://ducquoc.wordpress.com/2018/06/23/nghiet-nga-30-l1/

 

 

 

(tác giả: D. D. )

 

Nghiệt ngã tuổi 30 

 

 

 

 

 

Lời khuyên thứ 2

 

Em sống được vài năm như thế. Thậm chí không chỉ 3 thứ quí báu như trên, mà tất cả em đều qui ra một giá trị chung là tiền bạc. Từ chuyện ăn uống đến chuyện đi lại, quan hệ bạn bè đến ruột thịt đều đưa lên máy tính xem được bao nhiêu, mất bao nhiêu. Kể ra như thế cuối năm kiểm điểm lại thì cũng thấy phần tài sản của mình dư ra thật. Nhưng mà đấy là mới tính phần được. Mà phần được thì nhỏ lắm, chủ yếu do mình chổng mông đi cày và tiết kiệm chi phí tối đa mà “được” thôi.

Nhưng phần mất thì nhiều quá. Mất anh em, mất bạn bè, mất nhiều niềm vui ngớ ngẩn trong cuộc sống. Mà cái mất lớn nhất, là đánh mất bản thân mình.

Bỗng nhiên em thấy mình hèn hạ vô cùng. Hèn đến mức cãi nhau với một cô bạn gái vì sau bữa ngủ trưa cô ấy không chịu bồi dưỡng em bát phở có đập 2 quả trứng gà như đã hứa. Hèn đến nỗi chẳng dám cãi nhau với vợ, vì sợ cô ấy mà cáu lên, li dị thì lại phải chia đôi tài sản. Hèn đến thế là cùng, các bác nhỉ!

 

.

Khi em còn đang hoang mang, chưa biết cách xây dựng lại nếp sống như thế nào, thì lại gặp một đàn anh khác. Đàn anh này rất thành đạt và hơn em nhiều tuổi.

Một lần, em với anh này bay sang Nga. Anh em bên ấy vẫn có lệ tiếp đón các đoàn đại biểu ở quê sang bằng những món thịt tươi sống trắng phau, thơm phức mùi nước hoa. Hí hí, đến đoạn này chị em thông cảm nhá. Bữa tiệc vui đáo để, ai cũng hết mình ra ba vào bẩy. Ấy vậy mà ông anh em cứ ngồi trơ ra đấy. Chẳng phải vì anh em đứng đắn đâu, vì anh em cũng cởi quần áo dài như mọi người và chỉ mặc độc cái quần xịp… cho mát.

Anh ấy ngồi đấy, mắt đắm duối nhìn các tiên nữ thiết tha đi lại, thỉnh thoảng lại vẫy một em lại, thò tay đụng chạm vài chỗ, rồi boa rất hậu hĩnh. Đám tiên nữ chân dài da trắng được tiền thì bu hết cả lại bên anh, “thái độ phục vụ”(@Viu) đối với bọn em kém hẳn. Đấy, kẻ có tiền sướng thế đấy. Vậy mà anh chẳng làm gì cả ngoài việc rút tiền ra cho và nói năng mấy câu rất vô nghĩa. 

 

.

Đêm về, khi chỉ còn hai anh em nằm bên nhau, bên chai vodka còn phân nửa, anh mới thổ lộ: “Tiền bạc công danh thực ra là thứ rất vô nghĩa, phù du, nay có mai hết. Chú có tin không, đến một lúc nào đó, tiền không có ý nghĩa đối với cuộc đời chú“.

Thực tình với các bác, bình thường thì em cũng đếch tin cái chân lý ngớ ngẩn ấy đâu. Nhất là em đang trong giai đoạn cực đoan, mọi thứ đều qui ra tiền như thế này. Nhưng tận mắt chứng kiến bữa tiệc kia thì em gật đầu lia lịa: “anh nói đúng, tiền bạc công danh vô nghĩa“.

 

.
Thế là em các bác lại thấm một lý thuyết mới, đối lập hẳn với lý thuyết cũ 3 thứ đáng quí.

 

 

 

 

.

/

.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

./.

 

 

 

 

(nguồn: Thăng  Long tathy 2005)

 

Posted in Quote, Skill, Wisdom | 4 Comments

Nghiet Nga 30 L1

hat-macca-va-hat-oc-cho-cai-nao-tot-hon

 

 

 

(tác giả: D. D. )

 

Nghiệt ngã tuổi 30 

 

 

Thưa các bác, chả hiểu sao dạo này em băn khoăn trăn trở lắm. Mà chẳng phải chỉ có em, phàm là đàn ông, nhất lại là đàn ông TL, không ít thì nhiều cũng khao khát công thành danh toại lắm chứ. Các cụ bảo “tam thập nhi lập“. Em cũng hiểu 10 năm tuổi ba mươi là khoảng thời gian quan trọng nhất trong đời thằng đàn ông. Được thua, thành bại là ở 10 năm này. Vậy mà em tiêu gần hết quỹ thời gian này rồi mà chưa ra cái thể thống gì. Tối ngủ nghĩ đến lại toát mồ hôi hột.

Thăng long nhiều cao thủ, loé sáng tuổi 20, rực rỡ tuổi 30 và chói loà tuổi 40. Tất nhiên, số đó cũng chẳng nhiều, nhưng chắc chắn là có. Bọn thanh niên xa mẹ năm nào, thoắt một cái đã thành trung niên (xa vợ). Đấy, như các bác thấy, Saint 4` năm xưa chơi bời đàng điếm ở Anh quốc, một tay ôm gái, một tay cầm chai bia, mắt mơ màng nhìn pháo hoa giao thừa, đầu nghĩ : “nghèo đến thế là cùng, đ. éo có nổi lấy chai nước lọc mà uống, đành phải uống bia thay“. Âý vậy mà giờ cũng tam thập, rục rịch xây nhà tậu trâu cưới vợ. Hay như bác Kiu em, coi mình là đại bàng bay lượn trên trời xanh, trong nháy mắt biến thành con vịt bầu đội mũ len cần mẫn ngồi rỉa lông, thỉnh thoảng lại kêu cạc cạc làm nũng sư tử cái. Cuộc đời trôi nhanh quá các bác nhẩy. Chớp mắt đã thấy đi hết tuổi thanh niên. Nhoằng cái tuổi trung niên đã bị gặm mất non nửa.

Mười năm này hội tủ đầy đủ những tố chất cần thiết của thằng đàn ông, từ sự từng trải đến sức khoẻ, tài năng. Nếu làm được cái gì đó, thì 10 năm tiếp theo mới có cơ mà “bứt phá” hay “phát huy“. Nếu chẳng làm được gì, thì chắc chắn, qũy thời gian tiếp theo sáng uống trà đọc báo, chiều ngồi buôn chuyện chiến tranh thế giới thứ 3, tối đợi vợ ngủ trước, còn mình len lén ôm gối ra ghế bành ngủ. Chẳng hạn như chú Thợ đời nhà em, phong độ đầy mình, mắt trái đọc Kant, mắt phải đọc Hegel. Chục năm nữa ít ra cũng phải hoàn thành xong bộ sách Thợ đời tuyển. Chứ lại thấy tóc tai rối bù, mặt mày bạc nhược, áo quần xộc xệch, tay cắp làn nhựa, ngực ấp cuốn 400 món ăn ngon, cun cút đi chợ nấu cơm thì nhục lắm. Đời thế là tèo đấy.

Chính vì vậy, em mở topic này, rất cầu thị, mong các bác vẽ đường chỉ lối, anh em đóng góp kinh nghiệm, sao cho mấy năm còn sót lại được hoành tráng mở mày mở mặt với đời. Nếu như em đã nhỡ tầu rồi, thời gian còn lại chẳng chạy kịp đến ga, thì cũng bổ ích cho anh em thời gian còn xông xênh rút kinh nghiệm, không bổ âm cũng bổ dương. 

Tuổi 30 nghiệt ngã thật. 10 năm sinh ra một người đàn ông, hay cũng kết thúc cuộc đời họ.

 

.

 

.

 

.

 

.

/

.

 

Lời khuyên thứ nhất.

 
Em các bác vốn ham chơi. Nhưng được cái toàn chơi những thứ lành mạnh, chỉ tội tốn tiền và thời gian. Khi ngấp nghé tuổi 30. Em đến gặp một đàn anh xin lời khuyên. Ông anh này hơn em 5 tuổi.

Ông ấy lặng người đi một lát, nhìn em thăm dò xem lời thỉnh cầu có thật lòng không. Ông ấy biết em từ khi em học cấp 3, thói hư tật xấu của em ông ấy nắm được cả. Em là thằng phá gia chi tử, coi trời bằng vung. Nay thấy khép nép ngồi yên một góc nghe lời ngọc ý vàng thì thấy làm lạ.

Ông ấy bảo: “quĩ thời gian không còn nhiều. Có 3 thứ đáng quí anh đều qui ra tiền: Sức khoẻ, thời gian và tiền bạc. Giữ được 3 thứ này, em sẽ là người thành công“.

Em các bác chết ngợp bởi chân lý này. Nó hoàn toàn không mới, nhưng rất ngấm cho những người lông bông như em. 

Thời gian là tiền bạc! Một ngày chỉ có 24 tiếng. Một người có khả năng làm việc, tư duy gấp đôi người khác đi chăng nữa, thì cũng khổng thể biến một ngày thành 48 tiếng được. Có chăng, cùng một khoảng thời gian, họ chỉ có thể đạt được hiệu quả gấp đôi người bình thường. Bỏ mẹ, 24 giờ của em xem xét lại thấy có 3 giờ dành cho công việc. 1 giờ dành cho lên TL buôn chuyện với các bác. Thời gian còn lại chỉ để phục vụ các nhu cầu cá nhân: ăn, ngủ, đụ, ị rồi lang thang ngoài đường ngắm gái đẹp. 

Sức khoẻ là tiền bạc! Hầu hết những người lao đầu vào kinh doanh, công danh sự nghiệp đều bỏ qua khái niệm này. Lúc trẻ, còn khoẻ thì ta mang sức khoẻ đổi lấy tiền, về già lại lấy tiền mua sức khoẻ. Ấy là với điều kiện em bác có tiền để mua đấy, chứ phải dùng BHYT chắc chết sớm. Bài toán đặt sẽ đơn giản hơn rất nhiều nếu ta dừng ngay cuộc đổi chác này.

Tiền bạc là tiền bạc! Cái này sai thế đếch nào được các bác nhỉ, chuyện xưa như trái đất rồi, em xin không bàn đến nó nữa.

Thế là sau khi nghe lời khuyên, về nhà vắt tay lên trán ngẫm nghĩ sự đời, em các bác quyết định thay đổi cách sống. Thời gian được chia cụ thể cho từng phút sao cho khoa học nhất. Mấy giờ thì dậy, mấy giờ có mặt ở công ty, mấy giờ đi tập thể dục, thậm chí, mấy giờ thì làm chuyện ấy em cũng cho vào máy nhắc việc hết.

.

/

.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

./.

 

 

 

 

(nguồn: Thăng  Long tathy Doãn Dũng)

 

Posted in Quote, Skill, Wisdom | 5 Comments

Dan ong 30

r3avrabxyzjtmpaidzljlvzcd4mucxzfu-1rfg7bx_p4iavuwggkwybuynspc-ccerkve4t_dm7vpu7zrl3ntchda2rhsuszxcpi7tl31sxbjkbslne5ne0sag_0e9vriwfyeqmizquvd_uqeobolnaufmez8pxb8l6a67gtn1geux7ckdej4fqiuba8tsf3h4quqfdx

 

Đàn ông thời 20 máu lửa, sẵn sàng vác chầy xông vào nhau chỉ với một hai câu nói.

Đàn ông 30 bắt đầu có khái niệm “chỉ số AQ vừa đủ dùng”.

 

Một thời gian ít viết bài, vì bận 1 số việc riêng. Một mặt khác là vừa định viết thì gặp những bài viết quá hợp ý tác giả blog này, diễn tả thật hay nữa, tác giả blog dù có viết cũng không thể nào diễn tả được đến như vậy.

Nói cách khác, có những bài viết hay và có giá trị theo thời gian, khi đọc lại hơn 1 lần vẫn cảm thấy có ý nghĩa (nhất là sau 1 quãng thời gian, sau những trải nghiệm khác của cuộc sống), nên tác giả blog chia sẻ luôn trên blog này.

 

Hôm nay lại tiếp tục chia sẻ vài “quotes” tâm đắc, hy vọng nó không quá nhàm chán với độc giả, cũng không quá “cao siêu” như tranh trừu tượng Picasso – ở đây tác giả hướng về những vấn đề thiết thực của cuộc sống.

 

 

(tác giả: T. N. H. )

 

Khi đàn ông 30

 

 

Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay đắng tưởng như tận cùng. Nhìn lại những tháng năm đi qua bỗng thấy hun hút trống trơn có lúc giật mình thoảng thốt.

 

Những năm 20, người ta có thể diện một chiếc quần bò lỗ chỗ, mặc pull in hình Manowar, tự tin đeo khuyên tai, tự chọn cho mình màu tóc ưa thích. Khi 30, người ta bắt đầu chuộng hơn quần âu, một sơ mi măng séc là phẳng. Người ta cũng bắt đầu chọn cho mình một chiếc caravat hợp tâm trạng. Khi 30 còn diện bò bạc phếch, nhuộm tóc khác màu đen đã có cảm giác lạc điệu.

 

Những năm 20, người ta uống bia uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30 tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng. Bắt đầu biết lo cho bản thân hơn. Tần số các cuộc nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng giảm dần. Bắt đầu để ý đến sức khỏe và cân nặng.

 

Cái thời 20 máu lửa sẵn sàng dựng xe, vác chầy xông vào nhau chỉ vì một lời xúc phạm. Đàn ông 30 bình thản trả lời “không muốn gì cả” khi một thằng oắt con đầu vàng quần côn bó ép xe vào lề đường hất hàm “muốn gì?”. Đàn ông 30 bắt đầu có khái niệm “chỉ số AQ đủ dùng”.

 

Đàn ông 30 bắt đầu cảm thấy nhu cầu tất yếu cạo râu, sửa gọn lông mũi, xịt nước thơm mỗi khi bước ra khỏi nhà. Đàn ông 30 bắt đầu ăn mặc không theo một hình mẫu, không theo một thần tượng nào. Đàn ông 30 bắt đầu làm đẹp không chỉ dành cho các cô gái mà phần nhiều để cảm thấy đoàng hoàng tự tin tiếp xúc với các đối tác làm ăn, giao dịch. Đàn ông 30 cảm thấy tự tin khi mặc vest. 

 

Đàn ông 30 bắt đầu cho mình cái quyền đòi hỏi một vị trí trong XH, đòi hỏi vai trò của mình trong cuộc sống, trong tổ chức. Nhu cầu muốn khẳng định mình. 

 

Đàn ông 30 đi đường ít khi ngoái lại nhìn theo một cô gái trẻ đẹp để thầm xuýt xoa về thân hình nhưng lại thường xuyên ngoái lại nhìn theo một chiếc xe đẹp hay một người đàn bà nền nã. Đàn ông 30 nhìn thấy vẻ đẹp của người đàn bà 30. 

 

Đàn ông 30 “thèm” một chân dài nhưng “cần” một sự cảm thông, cần một điểm tựa tâm hồn. Đàn ông 30 muốn một mái ấm, tìm cho mình một người đàn bà có thể đi tiếp quãng đường tương lai. Bắt đầu hình dung về ngôi nhà và những đứa trẻ. 

 

Đàn ông 30 là lúc bắt đầu cảm thấy tự tin, cảm thấy được sức gánh của đôi vai mình. Đủ tự tin và bình thản để hứng chịu những thử thách của cuộc đời. 

 

Đàn ông 30 bắt đầu lôi những giấc mơ lóng lánh leng keng một thời tuổi trẻ ra để đổi lấy những mục tiêu thực tế hơn và đôi khi giản dị hơn. 

 

Đàn ông 30 dám nghĩ, dám làm, dám chơi, dám đối mặt với thất bại và cũng dám dừng. Đàn ông 30 bắt đầu phân biệt được ranh giới của sự lố bịch. Nhìn thấy được cái ngưỡng đủ. Đàn ông 30 đủ tinh tế để vượt qua những giá trị phù phiếm. 

 

Tuổi 30 đàn ông dần tự tin để thấy mình là đàn ông khi đứng trước phụ nữ. Dám nhìn sâu vào mắt đối phương để tìm sự đồng điệu về cảm xúc. 

 

Đàn ông 30 biết yêu và có trách nhiệm hơn với cảm xúc của mình. Cũng biết gìm mình trước những thất bại. Bình thản trước tai họa. Thấm thía được nỗi cô đơn, thấm thía được sự bội bạc, cảm nhận được đến tận cùng sự ấm áp tình người mà con người dành cho nhau. Khác hẳn cái yêu thời 20, yêu và vô trách nhiệm với tình yêu, vô trách nhiệm với chính bản thân mình. 

 

Đàn ông 30 khi nghĩ về gia đình có thêm trách nhiệm. Cậu bé 20 nghĩ về bố mẹ với những sự ràng buộc gò bó khuôn khổ gia đình. Đàn ông 30 nghĩ về bố mẹ ngoài nỗi nhớ còn kèm theo mong muốn mình được làm chỗ dựa, mình được che chở cho gia đình. 

 

Đàn ông 30 đủ tỉnh táo và bình tĩnh trước những đổ vỡ. Độ lượng hơn. Biết cách lý giải cuộc sống. Đàn ông 30 khẽ cười khi nhớ lại những năm 20 hừng hực của đời người. Ngẫm nghĩ và bắt đầu triết lý về tình yêu của những năm nông nổi, gật gù tâm đắc: “đàn ông như cái đĩa CD, cứ quay xung quanh mãi một lỗ thủng”

 

Đàn ông 30 bắt đầu ngẫm nghĩ một chút về số phận mỗi khi nhìn lại con đường mình đã đi qua. Đàn ông 30 đã bắt đầu biết sợ. 

 

Đàn ông 30 bắt đầu gắn mình với những ràng buộc để khó khăn hơn khi thực hiện một thay đổi lớn nào trong cuộc đời mình. Cuộc sống của đàn ông 30 không còn là của riêng bản thân anh ta nữa.

 

 

 

 

 

(Viết trong lúc trà dư tửu hậu, Kalian ngon, nhạc hay)

 

 

 

./.

 

 

 

 

 

(Source: VNExpress, Bạn đọc viết – Trần Ngọc Hưng )

 

./.

 

Posted in Feeling, Marketing, Quote | 2 Comments

Quotes – Sống tử tế 1

 

 

(tác giả: T. T. )

 

Sống tử tế 1 – những người tử tế quanh tôi

 

Trong bài viết này, xin tạm đồng hóa Lịch thiệp với Tử tế thành một nghĩa chung, dù cho thực tế chúng khác nhau khá nhiều.

 

Hãy để Lịch Sự là phong cách sống mới

Sức mạnh của sự tử tế” là một trong những cuốn sách đầu tiên tôi đọc viết về sự tử tế. Không nhớ nội dung nó là gì nữa, chắc cũng hay nhưng không thực sự ấn tượng với tôi nên tôi mới không nhớ gì.
Đắc nhân tâm” của Dale Carnegie là cuốn sách nói về lối sống tử tế mà tôi yêu thích nhất. Cuốn sách thay đổi nhân sinh quan của tôi rất nhiều sau mỗi lần đọc nó. Tôi còn nhớ nguyên si những câu nói kinh điển trong cuốn sách ấy dù cho đã nhiều năm trôi qua, những câu như là:

Chỉ một tháng thật sự quan tâm tới người khác, tôi có nhiều bạn hơn ba năm cố gắng khiến người khác quan tâm đến mình.
– Trong mọi cuộc hội thoại, từ “Tôi” luôn là từ được nhắc đến nhiều nhất. Ai cũng chỉ quan tâm đến bản thân mình, bất kể bên ngoài họ tỏ ra thế nào.
– Trong mọi cuộc tranh cãi, không bao giờ có người thắng. Người thua cuộc cho dù có chấp nhận thua lúc đó thì trong thâm tâm vẫn tin là mình đúng, vẫn sẽ âm thầm tìm cách đánh trả lại. Cách tốt nhất để thắng là hãy tránh xa mọi cuộc tranh cãi.
– Tên của một người là âm thanh êm ái nhất trong tai người đó.
– Nếu muốn câu cá, bạn phải móc thứ mà cá thích làm mồi câu, bạn không thể móc vào mồi câu thứ mà bạn thích và mong cá cắn câu được.
– Lời khen chân thành là món quà vô giá mà bạn có thể trao tặng mọi người.
– Nếu như bạn thành tâm xin lỗi, thay vì cố gắng phản biện bảo vệ cái lỗi của mình, thế thì vấn đề sẽ được giải quyết cực kì mau chóng.
– Người nói chuyện có duyên nhất không phải là người nói hay, mà là người có thể lắng nghe và khuyến khích người khác nói.
– Nếu trái tim bạn không lớn hơn trái ổi rừng, nếu bạn làm mọi việc tử tế chỉ vì mong cầu cái lợi cho riêng mình, thế thì cuốn sách này không dành cho bạn.

Vài ngày trước tôi có bài kiểm tra thử trong khóa học IELTS, phần thi nói (tiếng Anh) tôi bốc thăm trúng câu hỏi về chủ đề sự lịch sự. Vị giám khảo hỏi:

“Hãy kể về một người lịch sự mà bạn từng gặp”

Hôm ấy, với áp lực thời gian tôi chỉ có 1 phút để chuẩn bị nên trong câu trả lời tôi đã kể về M. một người đàn ông mà tôi gặp trong một chuyến du lịch. Bởi vì sống trong nền giáo dục đề cao cách thức ứng xử nên ý thức về chuyện lịch sự rất cao. Chưa kể M thích tôi nên chuyện anh ấy đối xử với tôi như công chúa đã làm tôi rất khoái chí.
Những điều quan trọng là anh ấy không chỉ lịch sự với tôi mà còn lịch sự với mọi người xung quanh nữa. Đó mới thực là điều làm tôi ấn tượng. Sự lịch sự đã ăn sâu vào ý thức và trở thành phản ứng tự nhiên như hơi thở khiến mọi hành động đều rất ngọt ngào, không hề có cảm giác gượng ép như nhiều người khác phải gồng mình lên để cư xử lịch sự.
Vâng, hôm ấy tôi đã trả lời câu hỏi ấy về M.

Cả đêm hôm ấy tôi bị mất ngủ, tôi cứ nghĩ về câu hỏi và câu trả lời ấy. Tôi hối hận vì khi có nhiều thời gian hơn, tôi nhớ ra một người khác mà tôi thật sự nể phục về sự lịch sự mà người ấy có, dù cho người ấy không học cao và cũng chẳng sống trong một thế giới văn minh phát triển nào cả. Người ấy chỉ sống trong một ngôi làng nhỏ ở một vùng thôn quê yên bình. Người ấy chính là bố tôi.

Bố tôi tên Phi, tôi yêu quý bố nhiều nên lấy tên bố đặt lên đầu tên mình thành Phi Tuyết. Bố tôi thuộc chòm Thiên Bình, có lẽ điều ấy đã phần nào ảnh hưởng đến lối hành xử đầy lịch sự của ông.

Ngày trước khi tôi trẻ hơn lúc này và chưa hiểu chuyện, tôi đã buồn và thậm chí đôi lúc còn tức giận bố vì sự tử tế của ông với mọi người. Nhà tôi bán tạp hóa từ trước khi tôi ra đời. Bố ngoài lúc làm việc trong vườn café thì hay giúp mẹ trông cửa hàng tạp hóa. Mỗi khi mùa thu café tới, nhà tôi thường có nhiều nhân công từ ngoài bắc hoặc miền tây đến ở nhà tôi để làm việc. Bố tôi với tư cách là người chủ lao động nhưng ông luôn nhún nhường những người làm công của mình cứ hệt như ông mới là người đi làm thuê vậy. Ông không bao giờ to tiếng hay yêu cầu ai làm gì. Nhiều việc thấy không ổn ông lại tự đi làm lấy khiến tôi nhiều lần thắc mắc thuê nhiều nhân công làm gì để rồi họ vừa làm vừa chơi mà bố thì cực như vậy. Bố tôi chỉ cười xòa nói “Nhà họ nghèo mới đi làm thuê kiếm ít tiền cho gia đình. Nhà mình có hơn người ta, mình chịu cực hơn tí cũng được“. Tôi hậm hực lắm vì cái sự dễ tính của bố. Sau này ai dè tôi giống ông y chang. Những người làm thuê cho tôi ai cũng giống như chủ của tôi vậy. Bực cả mình.

Tôi nhớ như in một lần nọ, tôi và chị gái được phân công nấu cơm và gói cơm vào những cái túi nilon để mang lên vườn cho mọi người ăn trưa. Tôi đã đếm số người cẩn thận để chuẩn bị bát đũa ấy vậy mà thấy quái nào vẫn thiếu một bộ. Bữa trưa hôm ấy nhìn cảnh mọi người ăn cơm trong bát đũa ngon lành còn bố tôi vì nhường mọi người nên ông ăn cơm trong chiếc lá café cuộn lại cùng với đôi đũa làm từ cành café bẻ ra mà tôi bật khóc. Tôi thương ông. Tôi thương cái sự khiêm tốn và chân thật ấy. Tới giờ mỗi khi nghĩ lại cảnh ấy, tôi vẫn muốn bật khóc.
Tử tế đôi khi chỉ là nhường mọi người phần tốt hơn, và nhận một chút thiệt về mình để nhìn mọi người cùng vui vẻ. Bố tôi là người thầy tốt nhất trên đời để dạy tôi về sự tử tế ấy.

Bố tôi chẳng bao giờ xưng mày-tao với chúng tôi, ông luôn xưng bố-con trong mọi trường hợp (trừ đôi lúc xỉn rượu và tức giận chuyện gì đấy). Bố cũng luôn xưng “vâng” với mọi người, kể cả người nhỏ tuổi hơn bố hay mọi khách hàng ghé mua tạp hóa. Một lần tôi hỏi bố “Tại sao bố lại cứ xưng ‘vâng’ với mọi người như vậy? Xưng vậy làm mọi người xem thường mình lắm. Bố cứ ‘Ừ’ đi có sao đâu nào?” Tôi không nhớ bố trả lời thế nào nhưng cho tới bây giờ, câu cửa miệng của ông với mọi người vẫn là “Vâng”. Kể cả một thanh niên trẻ đến mua thùng bia và xin thiếu tiền chăng nữa, bố cũng “Vâng” trong vui vẻ. Tôi chả bao giờ thấy ông nói “không” với ai bao giờ. Điều ấy làm tôi bực lắm khi thấy nhiều người đã lợi dụng lòng tốt của ông mà vẫn xem ông như kẻ ngốc.

Hóa ra bố tôi không ngốc, hóa ra ông chỉ là người quá lịch sự mà thôi. Tôi chưa bao giờ nghe bố tôi nói xấu bất cứ ai. Nếu như ông có nghe được chúng tôi nói xấu ai đó, ông sẽ dạy ngay rằng “Đừng có nói xấu ai cả. Người ta làm việc của người ta, mình cứ làm việc của mình cho tốt là được”. Kể cả đến một chuyện nhỏ xíu như khi mọi người nói về một cô nàng xấu xí nào đó. Bố tôi sẽ dặn ngay rằng “Đừng kêu người ta xấu. Hãy kêu là cô ấy không có được Hoa Hậu cho lắm” Vâng, như thế đó. Và giờ thì bạn cũng thấy tôi đang làm chính xác những điều ông đã và đang làm. Nhiều bạn trẻ comment hay inbox cho tôi và sau đó luôn thấy tôi đáp “Vâng” cũng đã hỏi điều tương tự “Chị lớn tuổi hơn em mà sao chị lại cứ xưng ‘Vâng’ với em vậy?

Chính tôi cũng không nghĩ mình học theo bố, mọi thứ đến rất tự nhiên, như hơi thở vậy. Nhưng có một điều rõ ràng, bố là tấm gương của việc sống tử tế cho chúng tôi noi theo.

Ông là người rất công bằng, thì bởi Thiên Bình mà. Ông không bao giờ để cho ai thua thiệt bất cứ gì. Cân hàng hóa cho mọi người, chỉ thiếu 1 gram thôi ông cũng phải tìm mọi cách để bù cái gì đó vào cho bằng được, khi là mấy cây hành, khi là cái kẹo. Đôi khi chúng tôi ngồi phân một bao lớn đường cát thành những túi nhỏ 0,5kg cho dễ bán. Tôi cứ làm veo veo đôi lúc xê nhích một hai gram cũng kệ không thành vấn đề vì thành thực mà nói 1 gram đường là rất nhỏ không đáng kể gì. Nhưng bố thì mất rất nhiều thời gian để cân những gói đường ấy và làm cho chúng chuẩn nhất có thể, đa phần là túi đường nào cũng dư ra 1-2gram. Dần dà tôi học được sự chân thật ấy của bố mà trở nên kiên nhẫn hơn.

Còn rất nhiều những việc nho nhỏ khác nữa, như là bố luôn tự mang chén đũa của mình ra bồn rửa chén mỗi khi xong bữa ă. Bố không bao giờ tranh cãi với ai về việc gì, ông cũng chẳng bao giờ đòi hỏi người khác phải hành động theo ý mình. Những việc ấy ban đầu khiến tôi rất bực, tôi từng nghĩ bố không bản lĩnh. Nhưng sau này tôi học được rằng, người bản lĩnh không phải là người làm chuyện lớn, mà là người có thể làm rất nhiều những chuyện nhỏ nhỏ mà không mấy ai làm được, như là chuyện luôn sống tử tế lịch thiệp với tất cả mọi người là một ví dụ.
Đấy, bố tôi là người lịch thiệp nhất là vì vậy.

 

Một người khác mà tôi nhớ cũng lịch thiệp không kém bố, ấy là Q. – chàng Thiên Bình quá khứ của tôi. Nhớ lần đầu tiên gặp mặt khi cậu ấy bước vào cửa hàng của tôi, câu đầu tiên tôi nói với cậu ấy là “Chà, áo đẹp thế. Áo này em tự cắt hay là mua có sẵn như vậy. Thân hình em cũng đẹp nữa.” Câu đầu tiên cậu ấy đáp lại tôi là “Vâng. Em cảm ơn chị. Áo này em tự cắt” Lần đầu tiên tôi nghe câu “Em cảm ơn chị” mà đầy đủ cả chủ ngữ lẫn vị ngữ như vậy. Điều nhỏ nhặt đó làm tôi ấn tượng dữ lắm. Thường thì tôi chỉ nghe người ta nói “Em cảm ơn” hoặc “cảm ơn chị” là đủ. Chàng trai ấy phải “Vâng. Em cảm ơn chị” mới chịu.
Sau ấn tượng tốt đẹp ấy tôi đã quyết tâm tấn công cậu chàng và bạn biết đấy, chúng tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau trước khi cậu ấy về lại Mỹ theo học đại học. Có lẽ cậu ảnh hưởng bởi văn hóa gia đình, văn hóa Việt Nam lẫn văn hóa Âu Mỹ nên mới có lối cư xử hết sức ngọt ngào như thế. Cái tử tế của cậu có thể khiến mọi người tan chảy, tôi tin như vậy. Cậu thích giữ im lặng và chỉ tạo điều kiện cho tôi thể hiện quan điểm của mình. Kể cả khi không đồng ý cậu cũng không ngắt lời tôi chút nào. Cậu cứ lắng nghe thôi và rồi lựa một giây phút nào đó thích hợp để nói với tôi rằng “Em nói cũng đúng. Anh không đồng ý nhiều chỗ nhưng anh vẫn thừa nhận em nói rất hợp lý. Anh ủng hộ em.


Chàng trai ấy ngoài việc nấu ăn ngon, học giỏi, thể thao giỏi, sống lành mạnh, tử tế thì còn cực kì ngọt ngào nữa. Cậu ấy cứ giữ chặt rồi hôn lên bàn tay tôi mọi nơi mọi chỗ, kể cả chốn đông người hay thậm chí trong nhà thờ. Một hành động nhỏ bé nhưng đáng giá muôn ngàn lời nói. Cậu ấy cho tôi thấy sự tôn trọng và tình yêu tuyệt đối mà một cô gái “già” như tôi đã phải đổ gục trước chàng trai thua mình tới 4 tuổi là bạn có thể hiểu như nào rồi ha.


Sự lịch thiệp, tử tế nghe thì có vẻ bao la to lớn nhưng thật ra lại được xây dựng từ những hành động rất nhỏ bé đơn sơ như vậy thôi.

 

Phần 2: Những câu chuyện nhỏ về lối sống tử tế

 

 

 

./.

(Source: Phi Tuyết – phituyet)

 

 

 

./.

 

 

 

 

Posted in Feeling, Marketing, Skill | Leave a comment