Demi-god stories

(inspired by Management Stories and a few people)

.

Tự Ngã

(Thích Thánh Cô – Thích Nhất Tiên – Thích Nhất An)

Theo truyền thống Thiền Nhật Bản ngày xưa, những tăng sĩ đi vân du khắp nơi, nếu muốn ngủ trọ qua đêm ở một ngôi chùa hay tịnh xá nào, đều phải thắng cuộc tranh luận tay đôi với vị sư thường trụ Ở đó. Nếu không thắng được,vị du tăng đó phải đi, không được phép ở lại, dù chỉ có một đêm.

Câu truyện xảy ra tại một ngôi cổ tự phía bắc Nhật Bản. Trụ trì ngôi chùa đó là hai anh em nhà sư. Người anh – Thích Nhất Tiên,  – rất thông thái, biện luận vô cùng thiện xảo, còn người em – Thích Nhất An – lại ngớ ngẩn, lù khù và còn chột một mắt.

.

Một đêm nọ, có một vị du tăng đi ngang qua, muốn xin vào nghỉ tạm qua đêm. Nhà sư anh, quá mệt mỏi vì đã học hành suốt ngày, nên sai nhà sư em ra tiếp khách và tranh luận với vị du tăng theo truyền thống. Trước khi nhà sư em đi ra ngoài, Sư anh dặn dò:

Này, đệ đòi hỏi là phải tranh luận trong im lặng đó nhé. Đừng có nói, kẻo đấu không lại người ta đó.

Huynh yên tâm đi, để đó cho em!

Độ một thời gian ngắn ngay sau đó, vị du tăng xin gặp nhà Sư anh, vái chào và xin ra đi. Ông ta đã bị khuất phục và hết sức tán thán tài hùng biện của nhà Sư em.

Nhà Sư anh nói:

Trước khi đi, xin Ngài thuật lại cho tôi nghe cuộc tranh luận thế nào?

Rất hay, tuyệt, vị du tăng trả lời, này nhé, trước hết tôi giơ một ngón tay lên ý tượng trưng Đức Phật. Sư đệ của ngài đưa 2 ngón tay lên có nghĩa là Đức PhậtPhật pháp. Tôi lại đưa 3 ngón tay lên có ý nói Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng) số một. Sư đệ thông minh của ngài nắm các ngón lại và đưa lên dứ vào mặt tôi có ý nói là cả 3 (Tam Bảo) đều qui về một. Một là tất cả, tất cả là một. Tuyệt, tuyệt, sâu xa, sâu xa, Đại Thừa, lý rốt ráo đại thừa đấy. Tôi cam lòng bái phục.

Vị du tăng – Thích Thánh Cô – ra đi, rất hể hả như đã học được một điều gì tuyệt diệu.

.
Lát sau, nhà sư em vào gặp anh, dáng điệu còn có vẻ bực bội vô cùng.

Vị Sư anh nói:

Ta biết là đệ đã thắng cuộc tranh luận này.

Thắng cái gì, cái tên du tăng đó thật là thô lỗ hết sức, nếu đệ không nhớ lời sư huynh dặn bảo là phải cố gắng nhẫn nại, nhã nhặn và lễ độ với khách thì em đã cho hắn một bài học thích đáng rồi.

Sao, đệ thuật lại cho ta nghe sự việc như thế nào?

Này nhé, khi hắn ta vừa thấy em, hắn liền đưa một ngón tay lên có ý chế diễu em chột hết một mắt; em cố dằn cơn giận, đưa 2 ngón tay lên khen là hắn có phước, đầy đủ 2 con mắt. Thế mà hắn lại có ý trêu ngươi em nữa chứ, hắn đưa 3 ngón tay lên, có ý nói là em và hắn ta, hai người nhưng chỉ có 3 con mắt thôi. Em bực quá, dơ nắm tay đấm lên dứ vào mặt hắn có ý cho hắn biết là “Này, vừa phải thôi nghen, lộn xộn là ăn đấm đó.” Hắn chột dạ, có vẻ ngán nên vái chào rút lui có trật tự. Thiệt là tăng sĩ gì mà thô lỗ hết sức!

Nhà Sư anh trợn mắt, lắc đầu và ôm bụng lăn ra cười ngất.

“Ha ha ha! Ha ha ha!”

. . .

 

.

 

 

About DucQuoc.wordpress.com

A coder, brother, and player at times...
This entry was posted in Feeling, Skill. Bookmark the permalink.

2 Responses to Demi-god stories

  1. ( rumor: Sau sự kiện này,

    Thích Thánh Cô đã viết được quyển sách “Tìm Lại Chính Mình” : http://phathocdoisong.com/news/gioi-thieu-sach-tim-lai-chinh-minh-ht-thich-thanh-nghiem.d-2412.aspx

    Thích Nhất Tiên viết được “Đường Xưa Mây Trắng” : http://www.sangdaotrongdoi.vn/story/duong-xua-may-trang-va-con-duong-tro-ve-chinh-minh-mai-thuc

    còn Thích Nhất An viết quyển “Giận” : http://phathoc.net/thu-vien/diem-sach-hay/7A5450_gian__cuon_sach_noi_tieng_cua_ts_thich_nhat_hanh.aspx

    )

  2. Pingback: Sang Tao III | DucQuoc's Blog

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s